Truyện EVA Truyện ma

Truyện Tâm Linh – Khu nội trú và những điều kì lạ

[ TRUYỆN TÂM LINH ]
Khu nội trú và những điều kì lạ

Chả là ngày trước mình học trường nội trú khoảng 8 tháng. Trường có thể coi là nơi mình lưu giữ những kí ức thanh xuân đẹp đẽ nhất, và ở nơi đó cũng là nơi mình gặp phải một số chuyện kì lạ.
Mình nhớ tối hôm đó là một ngày trời mưa rất to, to dã man luôn í, sấm chớp ì ùng từ 7h tối tới tận 10h đêm. Hai nhà nam nữ lại đối diện nhau, được nối bởi một hành lang nhỏ ở tầng 1 cắt ngang qua sân. Trời mưa sấm sét nên hai khu nam nữ được dịp ra hành lang đứng hò hét không ngừng, không khác gì sở thú  Mà tính mình thì ham vui, trời mưa sấm mất điện ở phòng phí lắm. Nghĩ là làm, chân vọt ngay lên tầng 3 chơi với hội cùng lớp, tiện thể xem lũ con trai trùm chăn qua doạ ma nhau. Mình ngồi phòng lũ bạn từ 10h-11h đêm thì nhớ ra là phòng mình ngủ rất sớm, giờ quay về gõ cửa không khéo chúng nó tương cho vỡ mồm  . Mình chạy ngay qua phòng đứa bạn thân bên cạnh, định bụng xin ngủ ké một đêm. Vừa ra tới hành lang, mình trông thấy đứa bạn thân với ông người yêu đang đứng chim chuột với nhau. Được cái mặt dày, mình vẫn ới một câu:”Tí cho tao ngủ với nhé.”
Thấy nó gật đầu ậm ừ rồi, mình yên tâm vào phòng chơi tiếp.
Trời bắt đầu ngớt ngớt mưa, mưa phùn lất phất, thi thoảng có ánh chớp loé lên trong không trung. Mình nhìn điện thoại, đã hơn 12h đêm rồi… Mình chạy ra hành lang để rủ đứa bạn về ngủ, tự dưng ra đến thấy hai đứa nó đang đứng im như tượng, mắt nhìn chằm chằm xuống sân trường. Thấy lạ, mình tiến tới vỗ vai đứa bạn hỏi trêu: “Chúng mày sao thế? Thấy ma à?” . Cả 2 đứa nó quay sang nhìn mình, mặt biến sắc. Đứa bạn mình không mở miệng nổi, ông người yêu nó hỏi mình: “Bọn tao vừa trông thấy ma.” Mình trợn tròn mắt lên nhìn 2 đứa nó, đang nghĩ bụng tiên sư cái bọn này định doạ tao à? Nhưng ánh mắt nghiêm túc cộng với nhịp thở rất mạnh của 2 đứa nó khiến mình tin là thật. Mình thở nhè nhẹ hỏi:”Chúng mày thấy ở đâu? Hay nhìn nhầm con gì thì sao?”.
Ông người yêu bắt đầu kể: “Hai đứa tao đang đứng nói chuyện với nhau, thì nhìn thấy dưới sân một bóng người mặc áo trắng đi trong mưa tiến về phía khu nội trú của nữ. Bọn tao tưởng là bà quản sinh nên cứ chăm chú nhìn để còn trốn kịp. Cái bóng đó cứ từ từ đi tới giữa sân, thì trong một cái chớp mắt, bóng trắng đó biến mất. Biến mất luôn đấy mày ạ, ngay giữa khoảng sân kia luôn.” Nghe nó nhả ra từng lời chắc nịch khiến tim mình bắt đầu đập nhanh hơn. Ông người yêu quay qua bảo với 2 đứa mình: “Hai đứa đưa tao về bên khu nam nhé.” Mình cả đứa bạn mặc dù rất hoảng nhưng cũng đồng ý, vì đêm hôm mưa gió lẽ nào để nó về khu nam một mình .
Cả ba đứa băng qua hành lang nhỏ ở tầng 1, đi tới khu nam, lên tầng ba để đưa ông đó về phòng. Khu nam ở tầng ba cũng là một nơi xảy ra nhiều hiện tượng kỳ lạ, bạn mình kể cứ hôm mùng một và rằm là ngoài cửa có tiếng dép đi loẹt quẹt khắp hành lang giữa đêm hôm, ra mở cửa thì không thấy ai. Có hôm nhòm xuống khe cửa thì thấy một cái ống bơ cứ lăn đi lăn lại giữa khe cửa đó dù ngoài trời không hề có gió.
Trở lại với câu truyện đêm đó, sau khi ông đó vào phòng đóng cửa. Ngay khoảnh khắc cửa phòng đóng lại, mình thấy lạnh từ từ cả sống lưng, mình quay người nhìn khắp hành lang, cả hành lang tầng 3 khu nam vắng tanh không một bóng người, bỗng dưng có một cơn gió cực kỳ mạnh ào tới tạt vào người mình, mạnh tới mức tóc mình bị hất tung ra sau luôn. Trực giác mách bảo rằng có gì đấy không ổn rồi, mình nắm tay đứa bạn kéo đi thật nhanh, vừa đi vừa dò đường vì cầu thang dẫn xuống tầng 1 rất tối vì không có điện. Bỗng nhiên, mình nghe thấy tiếng “Tách, Tách,Tách” ngay bên tai. Tiếng đó giống như tiếng búng tay tách tách hoặc tiếng bật lửa vậy. Mình quay ngoắt ra sau nhưng không hề có bóng người nào cả, và ngay lúc đó đứa bạn mình run rẩy nói:”Mày có nghe thấy tiếng búng tay bên tai không Linh?”. Thề có trời đất là tim mình như nhảy bungee luôn, vã mồ hôi đầm đìa, mình nắm chặt tay đứa bạn hét lên:”Chạy!!!”. Hai đứa co giò chạy bán sống bán chết xuống tầng 1, qua hành lang về khu nữ. Vào tới phòng đứa bạn rồi mà hai đứa vẫn chưa kịp hoàn hồn. Điều đáng sợ ở chỗ, trong suốt quá trình chạy thục mạng về phòng, 2 đứa vẫn nghe thấy tiếng Tách Tách đều bên tai, dù cả 2 không đeo trang sức, mặc độc bộ ngủ thôi.
Tiếp tục câu truyện ở khu nội trú nhé.
Phòng nội trú lúc đó của mình có khoảng 8 người. Mọi người trong phòng hay có thói quen học đêm, mình nhớ ngày hôm đó là khoảng giữa tháng 7 sát tuần thi giữa kỳ. Đêm đó mọi người trong phòng ôn thi còn mình..tất nhiên là đi ngủ sớm  . Đặt lưng xuống giường mà mình không tài nào ngủ nổi, theo thói quen là khoảng 15p mình đã ngáy o o rồi, không hiểu sao hôm nay lật qua lật lại mấy lần mà mắt mình vẫn thao láo. Mình với tay tắt công tắc đèn điện phòng, mọi người vẫn bật đèn học bình thường.
Đặt lưng xuống, đang liu diu trước khi cơn ngủ ập tới, mình bị bóng đè. Bóng đè ở đây không phải kiểu bóng đè do mệt mỏi đâu nhé, mình cứng đơ hết chân tay, và điều kỳ lạ ở đây là mình nhìn thấy ngay bên cạnh giường, một cậu thanh niên đang nhìn chằm chằm vào mình. Khỏi phải nói, mình thấy bực phát điên, vì đây là khu nữ, thằng này nó vào đây làm cái gì?? Nhưng suy nghĩ đó ngay lập tức biến mất khi mình để ý thấy bộ quần áo cậu thanh niên đó mặc, nó rất cổ, vâng, nó rất lạ và cổ, thời nay chẳng ai lại đi mặc cái thứ đó cả. 🙄 Mình bắt đầu định hình ra được cái “thứ” này rồi đây, dùng hết sức bình sinh, mình vặn vẹo cơ thể để thoát ra khỏi tình trạng bóng đè này. Chân mình đạp mạnh xuống dát giường kêu cái Rầm !
Mình tỉnh dậy, thở hổn hển, lũ bạn cùng phòng hỏi :”Mày sao thế? Nằm mơ à?”. Mình chỉ ậm ừ cho qua vì mình mà kể ra thì cả cái lũ kia sợ xanh mắt mèo chứ chẳng đùa. Với tay lấy con dao nhỏ, mình đặt xuống dưới gối và yên tâm quay mặt vào tường cố gắng tiếp tục cơn buồn ngủ còn dang dở. Mắt mình díp lại từ từ theo quán tính, thì bất thình lình mình lại bị bóng đè lần 2, lần này mình cứng ngắc người, cổ như bị bóp nghẹt lại, và mình thấy khuôn mặt cậu thanh niên đó lồi ra từ bức tường phía trước mặt, chăm chú nhìn mình. “Đậu mẹ đậu con đậu đủ thể loại chứ” , mình lẩm bẩm chửi trong đầu và gắng sức lật người lại. Chân mình lại đập cái <Rầm> tiếp, đau điếng cả người, mình hậm hực lấy hẳn 2 con dao cầm vào tay, bắt chéo cho lên trước bụng luôn. Quả thật sau đó mình ngủ tít tắp tới tận sáng. 

Truyện tâm linh - Khu nội trú và những điều kì lạ

Truyện tâm linh – Khu nội trú và những điều kì lạ

Mình có thói quen xem phim ma lúc nửa đêm từ 12h tới khoảng 3h sáng, mọi người đừng có nói là mình kì dị, mình chỉ xem như thế 1 lần 1 tháng thôi và xem để giải trí nhé chứ mình không sợ ma
Đêm hôm đó, mình mở lap lên xem bộ phim ma mới tải hồi chiều. Phòng mình lúc đó đã đi ngủ hết. Nói sơ qua chút về phòng mình, giường mình là giường góc trong cùng bên phải nhìn từ cửa vào, phòng không rộng lắm, ngoài hành lang có đèn tuýp rất sáng nên ánh sáng ở đó hắt vào cũng đủ để mình thấy mọi thứ trong phòng. Mình vừa xem xong bộ phim, đóng laptop lại, vặn vẹo cổ và tay cho đỡ mỏi, mắt mình hướng ra phía cửa chính như một thói quen. Đột nhiên mình sững lại, trước mắt mình là một bóng đen hình người, rất cao to. Điều kỳ lạ ở đây là cái bóng đó cực kỳ đen và đặc, nó đặc tới mức ánh sáng ngoài hành lang không thể xuyên qua nổi. Mình đơ trong khoảng 2s, cái bóng đó di chuyển chầm chậm qua bên trái rồi biến mất trong một cái chớp mắt. Định thần lại bản thân, mình cất giọng gọi tên mấy đứa trong phòng, cả phòng im phăng phắc, không 1 tiếng trả lời nào cả. Mình tự nhủ:”Thôi nó không làm gì mình thì mình cũng không nên hoảng hốt làm gì.” Sau đó mình nhẹ nhàng chui vào chăn đi ngủ tiếp, mặc đời trôi
Sau lần đó mình có kể chuyện về cái bóng đen kỳ lạ cho bạn mình nghe và nhận được phản hồi tương tự từ lũ bạn, có nhiều người bạn của mình cũng từng gặp cái bóng đó, có lần bạn mình cảm nhận thấy có người ôm rất chặt, khi mê man mở mắt ra thì trông thấy bóng người nằm ngay bên cạnh dù hôm đó nó ngủ một mình. Có người thì trông thấy cái bóng đen đó trèo lên giường bạn đối diện giữa đêm… Riêng bản thân mình dám khẳng định, cái bóng đó không phải của một người cũng không phải là người…



AddThis Code


Bình Luận

Addthis