EVA tám Tâm Sự

Nhật kí EVA – Trải lòng về quá khứ sai lầm đầy tội lỗi – Phần cuối

Xem trước: Nhật kí EVA – Trải lòng về quá khứ sai lầm đầy tội lỗi – Phần 3

Sự ân hận của 1 người phụ nữ đã mắc quá nhiều sai lầm trong quá khứ : Ngủ với 10 người đàn ông trong đó có 2 người đã có gia đình.Tội lỗi nhất là đã “phá thai” 2 lần…

Nhật kí EVA – Trải lòng về quá khứ sai lầm đầy tội lỗi – Phần cuối

(tiếp theo )

Minh đến nhà mình chơi, đúng là có duyên sẽ gặp lại… Sau bấy nhiêu năm gặp lại M không thay đổi nhiều, chỉ là chín chắn hơn thôi, còn mình, chẳng còn là cô bé ngày xưa, hồn nhiên vô tư, trong sáng nữa. Cuộc đời mình có quá nhiều vết nhơ, mình xấu cả về tâm hồn lẫn thể xác. Mình cảm thấy mặc cảm khi gặp lại anh. Một cô bé đầy tự kiêu ngày nào còn từ chối anh, bây giờ lại cảm thấy tự ti đến lạ. Anh nhìn thấy tôi đi xuống nhà, lúc tôi vừa ngủ dậy. Nhìn bình thường đã tệ , lúc ngủ dậy tôi còn thậm tệ hơn… Mắt chữ O, mồm chữ A, chỉ vội chào Anh, rồi cúi mặt bước vào nhà vệ sinh. Thật bực khi đúng ngày hôm đấy trên tầng lại mất nước, ông trời thật ác quá mà. Đã xấu còn vùi dập cho xấu thêm… Vệ sinh cá nhân xong cứ đứng trong đấy, chẳng dám ra. Đúng lúc đấy cô giúp việc vào bảo, ra ngoài nói chuyện với khách kìa, cô đi nấu cơm đây, bố mẹ không có nhà, nước cô pha rồi. Oài cái giọng cô thật là to quá đi, cô chẳng hiểu cho cháu 1 tý gì cả vậy… Chẳng lẽ lại không ra, người ta lại bảo khinh người…! Thôi thì mặt dày ra vậy, bẽn lẽn như gái mới về nhà chồng, ngồi xuống ghế, anh cười thật tươi… Câu đầu tiên anh nói với mình là : Lâu lắm không gặp, nhìn em khác thế. Vâng e biết e khác mà, e xấu thậm tệ rồi, anh không phải đá đểu vậy đâu ( trong đầu mình nghĩ như vậy ) . Mình nói, thì mấy năm rồi còn gì, già rồi còn đâu. Anh lại cười, uk già nhưng vẫn xinh như xưa. Nghe được câu nói mà lòng đang trùng xuống cũng bay lên cao. Biết là anh nói dối mà vẫn vui, chẳng lẽ anh chê thẳng luôn, nhìn e xấu vãi. Thế là ngồi nói chuyện, cũng hỏi han nhau, làm gì thời gian qua. Rồi anh cũng hỏi ý là Sắp cưới chồng chưa? Để dò xem mình có yêu ai không đấy mà. Mình nói, có người yêu đâu mà cưới. Rồi có vẻ trong mắt anh ánh lên niềm hy vọng gì đó, mình cũng hỏi lại anh câu tương tự. Anh cũng nói, anh chưa tìm được cô dâu. Chẳng hiểu sao lại thấy vui vui… Rồi cô em gái mình đi học về, nó nhanh nhẩu em chào anh, chắc thân quen lắm. Sau này mới biết, nó hay đi chơi bị anh gọi lại kiểm tra, kiểm tra giả vờ thôi, mục đích là hỏi xem mình có hay về nhà không? Đang học gì? Có người yêu chưa ? Hóa ra anh vẫn nhớ đến mình… Chưa thấy ai vô duyên như con e gái mình, nó lên trên phòng xong chạy xuống mặt hớn ha hớn hở, lấy 1 cái ảnh 3×4 đưa cho anh xem, mình nghĩ 2 người có chuyện riêng nên không hỏi. Thì nó nói như cái loa phát thanh, anh thấy chưa, chị em vẫn giữ mà. Mình định hình lại, chị em, tức là mình, mà mình thì giữ cái gì ? Anh cười rồi nhìn mình, ánh mắt anh ánh lên niềm hạnh phúc… Mình hỏi, giữ cái gì ? Thì nó cầm ảnh đưa lại cho mình, hóa ra là ảnh của anh… Hồi đấy trong 1 lần bắt xe, anh có xin mình 1 cái ảnh , mình hỏi để làm gì, thì anh nói để làm tin. Rồi mình cũng bảo thế anh cũng cho e cái ảnh đi, nói đùa thôi nhưng anh cho thật, Mình bỏ anh vào 1 cái ví nhỏ, trong đó có rất nhiều ảnh, ông bà, bố mẹ, các em, người thân, bạn thân… Không ngờ con em mình nó lại có thể biết được trong đó có ảnh của anh. Chắc nó đang muốn hối lộ anh để nhờ vả mà …! Mình bắt đầu ngại, thì anh nói, em vẫn còn giữ nó à… Mình cũng vâng…! Nhìn mặt anh rất vui vẻ. Bố mình về, mình lên phòng , 1 lúc sau anh về. Nhận được tin nhắn từ số lạ, là anh, sao anh có số của mình nhanh thế nhỉ ? Anh hỏi mình sao vẫn giữ cái ảnh đó, thì mình nói là kỷ niệm thì nên giữ vậy thôi. Thực ra thì là vì mình ko để ý đến sự tồn tại của nó lắm, nhưng sợ anh đau lòng nên nói dối. Rồi anh nói thế có đúng chưa yêu ai ko? Mình bảo xấu như thế này thì ma nó yêu, anh nói thế để anh là ma vậy. May mà mình chưa nói câu xấu thế này thì chó nó yêu. Thì chắc anh chẳng dám yêu mình đâu =)). Gớm anh mà chưa có người yêu mới lạ, có mà xếp cả dãy. A nói lại, nhưng trái tim anh lại dành cho 1 cô bé, cô ấy từng từ từ chối anh. Anh vẫn nhớ cô ấy… Mình biết anh đang thả thính mình, nhưng cũng thấy vui. Rồi lại nhớ về An, hay là cứ nhận lời với M, để quên A. Rồi mình cũng làm thế thật, giữa M và mình cũng từng quen biết, M lại là chỗ quen biết của bố, M có công việc ổn định, gia đình nề nếp gia giáo, chắc chắn nếu sau này mà yêu, có đến với nhau bố mình sẽ rất vui và đồng ý. Từ hôm đó, chúng mình nói chuyện rất nhiều, bố mình có mở 1 nhà hàng cho mình quản lý, vì mình nói với bố chưa thích đi làm. Anh hay đến nhà hàng mình chơi lắm, cứ tối nào không phải trực, thì anh đều qua chơi với mình. Nhưng chắc anh là con người chín chắn, lúc nào anh cũng ra về lúc 10h, ko ở lại muôn. Rồi đến ngày 14/2, mọi người đều đi chơi, có đôi có cặp, thì mình lại thui thủi làm , vì ngày đó đông khách hơn. Mãi không thấy anh đến, nghĩ cũng buồn, chắc anh đang bận đi với người khác rồi. Sao mình lại tin lời anh, anh ntn mà không có người yêu mới lạ…! Mình cũng không nhắn tin gì cả, rồi khoảng 8h, mình thấy có xe csgt đi ngang qua, thấy điện thoại rung, mình nghe máy, là anh. Anh nói anh phải đi giải quyết vụ tai nạn , anh không qua chơi được, những ngày này thông cảm cho anh. Mình cũng vâng, anh đi đi… Rồi đến hơn 10h, mình thấy anh mang 1 bó hoa hồng đến, và 1 hộp quà… Vui lắm, hạnh phúc lắm, ít ra cũng có người nhớ đến mình, cũng có người quan tâm mình…! Anh ngồi được 1 lúc rồi lại phải về giải quyết công việc… Nhưng như thế là đủ với mình rồi. Hôm đó mình chính thức nhận lời yêu anh. Lúc anh đến bố mình cũng biết… Không ngờ với anh bố vẫn không dễ dàng gì, thỉnh thoảng tối bố vẫn qua kiểm tra, rồi bố và anh lại ngồi nói chuyện, mình làm việc… Hôm mùng 8/3 anh lại mang hoa và quà đến cho mình, xong cũng 10h là anh về. Lúc anh đến có cả bố, anh chắc là ngại lắm. Lúc anh về bố nói chuyện với mình, bố nói là hình như thằng M nó có người yêu rồi mà, người yêu nó học cùng trường an ninh với nó ngày trước. Mình nghe vậy buồn lắm, thất vọng lắm. Mình cũng trả lời bố, con cũng không biết. Rồi bố lại về. Chắc bố muốn mình nên cẩn thận để không vướng vào bẫy tình. Vội vàng nhắn tin hỏi anh, sao bố em bảo anh có người yêu rồi ? còn học cùng trường a nữa. Thì anh nói , đó là trước đây, yêu và cưới là 2 chuyện khác nhau mà em. Người anh muốn lấy làm vợ là em. Mình không hiểu sao anh lại nói vậy nữa, mình có gì đâu nhỉ? 1 tấm thân lem luốc, nghề nghiệp không có, anh lấy mình vì cái gì, vì gia đình mình có điều kiện à ? không phải, nhà a còn hơn nhà mình nhiều…! Vậy lấy mình vì cái gì ? Mình có hỏi anh nhưng anh không nói, anh bảo sau này e sẽ biết. Cảm giác khó chịu, mình tắt máy đi ngủ, bình thường 2 đứa hay chát và cho nhau xem webcam. Nay mình chẳng thèm chát chít gì nữa. Sáng 8h, cô dọn dẹp lúc nào cũng dọn từ 6h sáng nhé, thì 8h cô gõ cửa mình gọi, mình thì ngủ hôm nao cũng phải 10h dậy. Sao hôm nay cô gọi sớm vậy, mình cảm thấy khó chịu khi bị đánh thức. mình ra mở cửa, rồi như 1 phản xạ, mình lao luôn vào giường, chẳng thèm mở mắt ra nhìn xem ai. Vừa nằm lên giường cái tự nhiên có người đi đến, ngồi xuống vuốt tóc mình, giật mình quay ra thì là anh. Eo ôi, lúc đấy không biết giấu mặt vào đâu luôn, cái mặt lúc ngái ngủ tởm thôi rồi ý, mình vội vàng chùm khăn kín luôn, anh cười rồi lại kéo ra. Mình quát, anh ra ngoài đi, đừng kéo ra. Anh trêu bảo cho anh ngắm xem nào, mình bảo trời ơi, nhìn như con điên, ngắm gì mà ngắm, đi ra đi…Anh cười rồi nói, trong mắt a e lúc nào cũng xinh rồi, không phải ngại. Ức quá , mình mở chăn ra, quay mặt vào trong nói chuyện, vì mình sợ ngủ dậy, hôi miệng. Thế là anh lại cười, bảo quay mặt lại đây a ngắm tý để anh đi làm nữa. Rồi mình nói giận dỗi, đi luôn đi, đến đây làm gì… Anh tháo luôn giầy, nhảy lên giường, ôm mình từ phía sau. Sợ vãi, mà sao a liều nhỉ, cửa thì ko khép, cô dọn dẹp vẫn đang dọn bên ngoài. Mình nói nhỏ, anh điên à, cô thấy bây giờ, anh cười nói, cô không thấy đâu, anh nhớ em quá, hôm qua chẳng bật webcam cho anh ngắm gì cả. Cho anh ôm cái rồi anh đi thôi. Vừa giận, vừa ngại nhưng lại thấy vui. Rồi mình hỏi luôn anh, hôm qua anh nói e không hiểu, em có gì mà a nói a muốn lấy e. A nói vì anh yêu em, yêu từ lúc em học lớp 11, và càng yêu hơn lúc a biết sau bao nhiêu năm, e vẫn giữ ảnh của anh. Anh không biết diễn tả ntn nhưng anh muốn em làm vợ anh…! Nghe xong mình cũng không hỏi thêm gì nữa cả, rồi anh cũng đi làm. Công nhận anh đểu vãi ra, giả vờ đi để mình dậy, biết thừa là mình không ngủ được nữa rồi. Đi xong quay lại chứ, lúc đấy mình ra khỏi giường đi tè xong, đang đứng trước gương để đánh răng rửa mặt thì anh lù lù đi vào, hết hồn… Chợt nhớ ra là mình đang không mặc gì, ngoài bộ chíp, mình vừa lột chiếc váy ngủ ra treo lên đấy, định đánh răng xong là ra mặc đồ, Ối mẹ ơi, chưa cái xấu hổ nào bằng cái xấu hổ nào. Lúng túng không biết làm gì thì anh nhìn thấy rồi cũng quay mặt đi, mình vội vàng mặc lại chiếc váy ngủ, đứng nấp nó bên trong hỏi vọng ra, sao anh đi rồi còn quay lại đây thế hử. Anh cười nói vì anh quen chưa hôn em mà, mình bảo xấu hổ chết đi được, thì anh lại cười nhăn nhở nói nhìn gầy thế mà dáng cũng đẹp phết nhỉ. Thật sự lúc đó cảm giác không gì là diễn tả được, ngại kinh khủng… Mình bảo thôi không hôn hít gì, anh đi làm đi, xấu hổ chết đi được, anh bảo e mặc đồ xong chưa, ra đây đi. Mình nhất định không ra, anh liều mình phi vào, em không ra thì anh vào, rồi anh ôm mình, hôn trán mình, hôn má, định hôn môi nhưng mình không cho, vì chưa kịp đánh răng mà. Anh cười nói, không sao đâu, anh chịu được. Trời ai bắt anh chịu cơ chứ. Rồi anh hôn nhẹ vào môi mình, mình vội cúi mặt xuống. Anh bảo bây giờ anh đi thật đây… Mình cũng nói anh đi đi, anh đi cẩn thận nha. Anh cười, rồi nói hay là em đi cùng anh nha, không thì nhớ lắm, không muốn đi, mình nói anh đi làm việc , em đi làm sao được. Anh nói là anh đi lấy lời khai ở nhà họ thôi, em đi cùng không sao cả. Mình bảo thôi ngại lắm, anh cứ làm việc đi, xong việc thì nhắn tin cho em. Rồi a đi… Mình lại quay ra nằm và suy nghĩ, anh chưa biết về những gì mình đã trải qua, nếu biết chắc anh sẽ khinh bỉ mình lắm… Mình phải làm gì ? Nếu như không nói ra, đến sau này a biết, anh sẽ rất thất vọng . Mà nếu nói ra thì mình không đủ can đảm, mình suy nghĩ rất nhiều… Sắp đến sinh nhật anh, anh muốn được đi biển cùng mình, mình biết nếu đi du lịch, rất dễ xảy ra chuyện đi quá giới hạn… Cảm thấy lo lắng và bất an, sau khi xong việc, anh lại nhắn tin cho mình. Mình nghĩ là mình ko thể giấu anh được nữa, bây giờ mới yêu mình nên nói ra, chứ nếu để đến khi sâu đậm quá rồi, sẽ rất đau. Mình bắt đầu gợi mở câu chuyện, mình hỏi anh nếu như mình không còn trong trắng, anh có yêu mình nữa ko. Anh chắc bất ngờ lắm, anh nhắn tin lại, sao e lại hỏi vậy. Mình nói anh cứ trả lời em đi, nếu e không còn trong trắng, anh có còn muốn lấy em không ? Anh nhắn lại 1 từ có ! Cảm giác như anh đang phải gồng mình lên để nói ra từ đó vậy, mình nhắn tin bảo, em không ép anh phải yêu và lấy 1 người như em đâu, e không xứng đáng, em không muốn lừa dối anh, em không thể…! Rồi anh nhắn tin lại, anh yêu em vì điều đó đấy cô gái ngốc, vì em luôn thành thật với anh, anh cảm thấy bên em anh rất hạnh phúc. Đừng suy nghĩ nhiều. Mình lại hỏi, anh cứ thật lòng mình đi, không phải ngại đâu, em chấp nhận hết, anh nói vậy em lại càng cảm thấy không xứng với anh. Anh nói đừng suy nghĩ nhiều nữa, anh nói rồi, anh không quan trọng chuyện đó, nếu như được là người đầu tiên của em, thì là hạnh phúc to lớn nhất, còn nếu không, nó cũng không ảnh hưởng gì đến tình yêu anh dành cho em. Mình thấy có lỗi, thật sự có lỗi, nếu như mình nhận lời yêu anh từ hồi đó, thì có lẽ cuộc đời mình nó không khốn nạn như thế này rồi. Anh lại nhắn tin , anh trêu mình là hồi đấy mà nhận lời yêu anh, yêu rồi cưới luôn thì bây giờ phải được mấy nhóc rồi đấy . Mình đọc xong cười, nụ cười hạnh phúc, nhưng vẫn xen vào đó là sự lo lắng, xấu hổ. Tối anh lại đến thăm mình, anh ôm mình và nói, đừng suy nghĩ nhiều nhé, anh yêu em vì con người em, ngốc quá. Mình khóc, mình không thể kiềm chế được nữa, khóc sướt mướt, anh lau nước mắt cho mình, nhưng càng lau nước mắt lại càng chảy dài… Anh ôm mình thật chặt, cảm giác thật hạnh phúc, mình vẫn không ngừng khóc, anh hôn trán, hôn má, hôn môi mình, lúc đó mình mới có thể ngừng khóc. Anh nói ngốc nghếch, sao mà khóc chứ, khóc xấu lắm. Mình cười, rồi nói sao anh ngốc vậy, anh có thể yêu và lấy bất kể cô gái nào, hơn em về mọi mặt, em không xứng đáng với anh, sao anh lại yêu em. Anh cười rồi nói, yêu là yêu còn không biết yêu là vì sao cả…! Rồi anh hỏi chuyện mình đã từng yêu ai, mình không thể nói về chuyện mình đã từng ngủ với 9 người đàn ông được, đó sẽ là 1 nỗi nhục nhã lớn nhất cuộc đời mình. Mình phải che giấu nó, tại sao mình phải nói ra, mình đang có được hạnh phúc thì sao mình lại đánh mất nó, nói ra chắc chắn anh sẽ thấy kinh tởm mình. Mình sẽ ích kỉ để giữ lấy anh. Mình nói rằng mình có yêu 1 người, nhưng người đó đi xa rồi, không còn ở việt nam nữa. Anh cười rồi nói, em ngốc quá, đáng ra chỉ nên thuộc về người đàn ông khi đã là vợ của anh ta rồi chứ, cô bé ngốc. Mình đúng thật là ngu ngốc, đúng thật là khờ dại, hơn lúc nào hết, mình muốn giữ anh, giữ tình yêu này. Mình sẽ chôn vùi tất cả , mình không muốn đau khổ mãi được nữa. Rồi mình cũng hỏi anh về người yêu trước của anh, anh nói yêu khi đi học thôi, bây giờ mỗi người 1 nơi. Mình có cảm giác anh vẫn còn yêu cô ấy nhiều lắm, và đúng thật, cảm giác đó sau này đã trở thành sự thật…! Chúng mình ngày càng yêu nhau hơn, ngày nào cũng gặp, cũng cho nhau webcam trước khi đi ngủ, anh hay dẫn mình đi chùa. 1 lần anh và mình đi chùa Bái Đính ở ninh bình, mình đến bây giờ vẫn còn nhớ ngày hôm đó, không bao giờ quên được…Cảm giác hp nhất từ trước đến nay mình từng có. Yêu anh là 1 diễm phúc của mình… ! Anh chín chắn, không vồ vập, không đòi hỏi, ngoài ôm hôn ra anh và mình chưa đi quá giới hạn. Lịch đi biển hôm sinh nhật anh sắp đến… Mình hồi hộp lắm… Nhưng cũng lo lắng… Ông trời đúng là còn thử thách mình, vẫn chưa cho mình đi đến cuối con đường hp, mang đến tình yêu này nhưng lại không cho nó cái kết. Khi chỉ còn 1 tháng đến sinh nhật anh thì mình biết được việc anh vẫn yêu người cũ, vẫn nhắn tin , gọi điện, vì khi yêu anh, điều mình không thể biết đó là điện thoại của anh, Anh nói rằng anh muốn có khoảng không gian riêng tư, anh cũng không bao giờ đụng vào điện thoại của mình. Đến khi đã là vợ của anh rồi, lúc đó em có quyền làm gì cũng được, điện thoại của anh em cầm cũng được, kiểm tra thoải mái. Nhưng lúc yêu thì hãy để cho nhau có 1 không gian riêng cho thoải mái e nhé, mình đồng ý. Và vì vậy mà mình đã ko biết được trong chiếc điện thoại kia có những bí mật gì. Một hôm mình và anh đi chùa ở gần nhà thôi, thì mình thấy có người gọi, gọi nhiều lắm, nhắn tin cũng nhiều, nhưng a không nghe, anh đọc tin nhắn rồi nhắn tin lại thôi. Khi chở em về, anh có ra ngoài nghe đt, em nghe anh nói gì đó, không nghe rõ nhưng em thật sự nghe rõ từ vợ…! Cảm giác tức giận, ghen tuông bùng lên, muốn đốt cháy tất cả. Nhưng mình không nói gì, mà im lặng, anh hỏi gì không nói, anh nói e cũng không muốn nghe. Anh bảo em sao thế ? Mình nói luôn anh nói chuyện với ai mà ra ngoài. A nói à công việc thôi em. Công việc mà gọi ng ta là vợ? Đúng lúc đó đt anh reo lên, em nhìn nhanh vào máy. Thấy anh lưu tên Vợ yêu… Mình thất sự sốc, trước giờ mình và anh chưa bao giờ xưng vợ chồng, mà anh lại lưu 1 người khác là vợ trong khi đang yêu mình ? Mình giật đt, và quát, thế đây là gì ? Vo yeu cơ à? Anh lừa dối ai nưa ? Anh bảo đưa điện thoại cho anh, mình đưa luôn, rồi chạy lên phòng nằm khóc, cảm giác thật tệ. May mà nhà có mỗi mình cô giúp việc, không thì mọi người sẽ nghĩ sao. Bố mình nói đúng, anh ấy có người yêu rồi, sao lại yêu mình? Sao lại làm cho mình hạnh phúc và tin vào cái hp này ??? Anh gọi cửa mình không dậy , bảo anh về đi, chắc anh ngại cô giúp việc nên không gọi nhiều, nghe tiếng xe anh về mà tim mình thắt lại… Mình ảo tưởng quá, người như mình thì làm sao mà có được hp cơ chứ, tỉnh lại đi… Anh về đến cơ quan, nhắn tin cho mình nói, e đừng nghĩ gì cả. Người anh yêu hiện tại là em. Mình tức giận nhắn lại, thế à, vậy a lưu e là gì ? trong khi lưu cô ấy là Vợ yêu ? Anh nói vì anh lưu lâu rồi, chưa đổi thôi. Chưa đổi hay không muốn đổi. Anh nói em đừng vậy, anh yêu em là thật, sao em phải như vậy. Yêu em à, trái tim anh sao nhiều ngăn vậy. Yêu em mà anh vẫn liên lạc với cô ấy sao? Anh nói vì công việc thôi, không có gì cả, mình nói anh nghĩ e không nghe a  nói gì à ? anh vẫn gọi cô ấy là vợ còn gì . Anh lại nói vì anh quen gọi vậy rồi, sau này anh sẽ thay đổi. Em nói không cần, anh quay lại với ng ta đi, em không muốn mình là người thay thế, không muốn là cái bóng. Rồi mình tắt máy, nước mắt lại lăn dài. Sao số mình lại khổ đến vậy, sao cuộc đời lại bất công với mình như vậy, cứ để mình yêu và hạnh phúc rồi lại tước đi hp của mình. Mình thấy bất lực…Đau khổ thật sự, xác định đến với nhau rồi mà, bây giờ lại như thế này. Mình phải làm sao đây ? Chắc anh yêu người đó lắm, tại sao 2 người không đến với nhau? Tại sao lại chọn em nhưng vẫn yêu cô ấy… Hàng ngàn câu hỏi cứ ùa về, mà không có câu trả lời. Đến tối anh lại đến, mình không nhìn anh, anh chạy lại kéo mình ra ngoài sau, ôm mình nói, anh xin lỗi, hãy cho anh thời gian. Mình nói đáng ra khi anh đã thực sự không còn yêu, thực sự hết với cô ấy, thì hãy đến với em, sao trong lúc anh còn yêu cô ấy, mà lại yêu thêm em ? Anh nói tình cảm không thể nói dứt là dứt được, người anh yêu hiện tại là em, người anh sẽ lấy làm vợ là em. Hãy cho anh thời gian. Mình gỡ tay anh ra, mình nói không, em không muốn, em không thể. Anh hãy quay lại với cô ấy đi, cô ấy xứng với anh hơn em. Dừng lại đi, rồi anh lại kéo em lại ôm thật chặt, đừng làm thế với anh, anh yêu em. Mình lại khóc, rồi lúc đó có khách thanh toán nên mình phải vào làm việc. Rồi bố mình đến, anh và bố ngồi nói chuyện, anh cứ nhìn e chằm chằm, em cũng không đoái hoài gì, rồi cũng đến 10h, anh lại xin phép về, anh kéo em ra , ôm em, nhưng e không đẩy anh ra, cũng không ôm lại, người e như 1 bức tượng, anh muốn làm gì thì làm. Anh lại hôn em, em cũng không hôn lại, mặc kệ môi anh đang cố đan xen vào môi em, em mím chặt. Anh buồn rồi cũng đi về, cảm giác rất tồi tệ không biết mình phải làm gì… Rồi em và anh nhắn tin ít dần đi, em đang cố gắng khiến anh rời xa em, càng làm vậy, em càng đau, nhưng em phải làm, em không muốn mình trở thành cái bóng của ai. Em không cho phép mình tin rằng anh yêu em, chẳng qua mình chỉ là người lấp chỗ trống thôi, đừng ảo tưởng nữa…Thế là kế hoạch sinh nhật anh đã không thành sự thật, tình yêu của anh và mình trong sáng từ lúc bắt đầu, đến khi kết thúc. Mình thật ngốc phải không, đến bây giờ mình vẫn cảm thấy mình ngốc. Tại sao lại không tin anh, trong khi tất cả những gì mình trải qua là thật, tình yêu là thật, hạnh phúc là thật. Lúc đấy mình muốn được quen người khác để quên anh, mình thật cố chấp. Và người đó cũng đến, chính sự cố chấp đấy lại là 1 quyết định đúng đắn, mình đã gặp chồng của mình hiện tại…! Mình kể hơi nhiều về anh, vì đây là 1 người khiến mình muốn nhớ về nhất, tự hào nhất trong tất cả những người mình đã từng yêu… Anh ấy và mình yêu trong sáng, chưa đi quá giới hạn, nhưng mình sẽ không bao giờ quên, đến bây giờ mình cũng chỉ muốn nhớ rằng mình đã từng yêu anh và không còn ai khác trong quá khứ ngoài anh…!
——————————————————————————–

Nhật kí EVA - Trải lòng về quá khứ sai lầm đầy tội lỗi - phần cuối

Nhật kí EVA – Trải lòng về quá khứ sai lầm đầy tội lỗi – phần cuối

Người thứ 10: Chồng mình hiện tại 

Sau khi mình quyết định chia tay Minh. Cảm giác thật sự khó chịu. Chồng mình xuất hiện, anh là bạn của bạn hồi cấp 3 của mình. Chúng mình gặp nhau tình cờ trong hôm sinh nhật bạn anh. Mình không ấn tượng nhiều, vì lúc đó mình chỉ nghĩ đến M. Lúc về, vì mình đi có 1 mình, lại tiện đường, nên anh đi cùng, trên đường đi anh cũng ít nói, 2 người cứ chạy xe song song vậy thôi, cuối cùng cũng có số của nhau. Nhưng nhắn tin cũng chỉ hỏi han được lúc tối đó, còn ngày hôm sau chẳng liên lạc gì. Cách mấy tháng sau, anh gọi cho mình, đặt bàn ăn tại nhà hàng. Mình ok, rồi anh và bạn anh đến ăn. Lúc thanh toán mình mới nhìn kỹ khuôn mặt anh, anh đẹp trai , hiền hòa và phúc hậu…! Anh cao 1m70 nước da trắng, khuôn mặt bầu bĩnh, nụ cười duyên… Dáng cũng đẹp nữa, anh mặc 1 bộ vest nhìn chuẩn lắm. Thảo nào con bạn mình cũng đi dự sinh nhật hôm đó, hôm sau về nó cứ trêu bảo là tán anh đi, đẹp trai quá, không tán thì để tao. Mình cũng bảo, bình thường thôi. Vì lúc đó trái tim mình đang yêu M, nên người con trai nào dù đẹp mình cũng chẳng thèm để ý. So sánh anh và M, thì nhìn anh kiểu giống trai hàn quốc, còn M thì đẹp kiểu phong độ lịch lãm. Anh thanh toán tiền rồi cười với mình, tự dưng cảm thấy thích nụ cười đó. Không hiểu sao lại thích đến vậy, thế là tối về mình quyết định nhắn tin cho anh.
– Hi, lâu lắm ko nói chuyện, dạo này cậu thế nào ?
: Bất ngờ quá, sao lại nhắn tin cho tớ thế, tớ vẫn bình thường, còn cậu? làm ăn tốt ko?
– Cũng tạm tạm, hôm nay dẫn bạn gái đi ăn à?
: Không, chị gái và em gái tớ mà, tớ làm gì có người yêu mà dẫn
– ( Vui vui ) Nói dối, cậu mà chưa yêu mới lạ
: Tớ nói thật mà, còn cậu? đang yêu anh nào rồi, cưới nhớ mời tớ nhé
–  Tớ cũng có người yêu đâu, đang 1 mình đây  ( bật chế độ thả thính )
: Vậy á, tớ không tin, chắc kén quá rồi
–  Đâu có, không ai ngó ngàng đến mà, xấu gái không ai yêu khổ quá
: Cậu cứ khiêm tốn, đầy người muốn yêu mà không yêu được ấy chứ
– Thế hay cậu yêu tớ đi
:… Thật không vậy, đừng trêu tớ nha
– Tớ nói thật, cậu làm người yêu tớ nha
: Được vậy thì còn gì bằng , ok, tớ sẽ là người yêu cậu . hiii
–  Vậy đổi cách xưng hô nhé
: Cậu muốn gọi là gì?
–  Tùy cậu, gọi như 2 người đang yêu nhau ý
: Vậy chúng mình gọi vợ chồng nhé <3 ( trẻ trâu )
–  Ok, chồng yêu ( thảo mai quá )
Vậy đó, chúng mình đã trở thành người yêu qua 1 buổi tối, nhưng chỉ là nhắn tin thôi, chúng mình chưa yêu nhau đâu. Chỉ nhắn tin như vậy thôi, ngày nào cũng nhắn tin, càng ngày càng quen, cứ nhắn tin cùng nhau đến 1h sáng, rồi sáng ngủ dậy là lại thấy 1 đống tin nhắn của anh. Vì anh làm nhà nước, phải dậy đi làm, nghĩ hồi đấy vô tâm quá. Chắc anh mệt lắm. Rồi 1 hôm anh nói tối nay anh qua chơi nhé, mình cũng ok, mình mặc 1 chiếc váy hoa, đánh 1 chút kem, kẻ ít lông mày, và tô ít son môi, điều mà từ khi chia tay M xong mình chẳng thèm làm. À lúc này chia tay M rồi nhưng M vẫn không đồng ý nhé, vẫn hay qua nhà hàng chơi, nhưng mình không nói chuyện nhiều,… 7h nhìn ngóng anh mãi, nhưng người đến lại là M. Cảm giác lo lắng, hụt hẫng, mình không thể phủ nhận trái tim mình vẫn yêu M, nhưng mình đang cố gắng quên M, M muốn tìm 1 người khác… M đến, nhìn thấy mình hôm nay có vẻ khác hơn, M cười vui vẻ, vào ôm mình vì lúc đấy có 1 mình mình trong quầy, mình đẩy M ra, mình nói người khác nhìn thấy thì sao. M cười mặc kệ, Anh nhớ em lắm. Sao em lại lạnh nhạt với anh như vậy, đừng như vậy, anh khó chịu lắm. Mình bảo M ra ngoài bàn ngồi đi, không người khác thấy, M đồng ý, kéo tay mình ra ngồi cùng. Mình thấy lo lắng nếu anh đến bây giờ sẽ gặp M, rồi sẽ như thế nào? Mình vội ra ngoài, lấy điện thoại nhắn tin cho anh, bảo anh đừng đến. Hôm nay em bận, hôm khác nhé. Anh đồng ý, chắc anh buồn lắm. Kiều như mong chờ lắm mà không được gặp ấy. Rồi mình vào nói chuyện với M 1 lúc, M vẫn vậy, vẫn cầm tay mình xoa xoa, rồi nói, hôm nay hơi lạnh đấy, sao lại mặc váy? Khoác thêm áo vào đi em. Mình nói lạnh gì đâu, bình thường mà, xong nghĩ sao lại đồng ý, vào lấy cái áo khoác. Anh nói sao hôm nay mèo con của anh khác thế. Tô son cơ đấy, lại còn mùi gì nhỉ, nước hoa à ? Mình ngại quá, nói dối luôn, à con em nó mới mua son với nước hoa, em thử tí thôi. Anh lại cười rồi nhìn xung quanh không thấy ai chú ý anh lại hôn trộm má mình. Đúng là lớn tuổi rồi mà cứ như con nít vậy. Anh cười hiền, vì yêu con nít nên trở thành con nít có sao. Ngồi đến 10h M về, trước khi về vẫn không quên trao 1 nụ hôn cho mình, và dặn, nhớ trả lời tin nhắn anh nhé !
Bây giờ mình mới dám cầm máy, vì sợ cầm không may anh gọi với nhắn tin mình cũng không nghe và nhắn tin lại được. Thế là đúng như dự đoán, rất nhiều tin nhắn của anh, kiểu như buồn vì không được gặp… Rồi mình nói, nếu vậy bây giờ đến đi, vợ rảnh rồi. Trêu vậy thôi, không ngờ anh đến thật. Bất ngờ quá, khi anh mang 1 bó hoa hồng, bó 1 cách đơn giản thôi ak, không cầu kỳ nhưng đẹp 1 cách lạ kì. Anh nói trêu, chồng tưởng bó hoa này không có chủ , may quá, chủ hoa vẫn cho gặp mặt. Mình ngại ngùng, lần này nhìn anh kỹ hơn, đúng là anh đẹp trai thật đấy. Như thế này mà bảo chưa có người yêu khó tin quá , nghĩ vậy nên cũng dặn lòng nên cẩn thận ko đến lúc yêu thật lại khổ. Rồi ngồi nói chuyện cùng nhau, anh cũng ít nói, toàn mình hỏi mới nói, cũng muộn rồi nên anh phải về, lúc đó là 12h rồi. Nhà hàng đóng cửa luôn. Trước khi về anh mạnh dạn cầm tay mình rồi nói, anh về nha. Mình nói vâng, về đến nhà nhắn tin cho em. Anh đi kiểu gì mà như bay, có 1 lúc là đã nhắn tin cho mình, ước chừng từ nhà mình đến nhà anh phải nửa tiếng. mà 15p đã thấy anh nhắn tin,  nhắn tin với nhau đến 1h sáng, mà mình quên mất không trả lời tin nhắn của M. Chẳng hiểu sao mình lại quên mất điều đó… Sáng dậy lục lại tin nhắn mới thấy đã đọc tin nhắn của M, nhưng lại không trả lời… Nghĩ có lỗi quá, nhắn tin cho M bảo hôm qua em ngủ sớm, không cầm đt. M gọi lại nói anh đang đi làm việc nên không cầm máy được, về nhà anh nhắn tin luôn cho em nhé, chắc anh sợ mình chờ tin nhắn nên gọi luôn. Mình không biết cảm xúc của mình bây giờ là gì? 1 nửa vẫn yêu M, 1 nửa lại muốn thử đến với chồng mình bây giờ. Rồi thời gian trôi đi, anh đến thăm em nhiều hơn. Tình cảm dành cho anh càng ngày càng nhiều, còn M thì dần phai nhạt đi. Chắc M cũng đoán ra điều đó, M cũng dần buông tay. Mình chính thức nhận lời yêu Chồng mình sau 3 tháng quen nhau… Mình cảm thấy anh thật sự là 1 người tốt và đáng tin cậy, anh chưa bao giờ khiến mình lo lắng, cho đến 1 ngày mình biết chuyện trước đây anh có từng yêu 1 người, vì mình hay úp ảnh 2 đứa lên fb, người đó vào comment giống như em gái của anh. Em có hỏi thì anh nói là em gái nuôi , kiểu như anh nhận mẹ cô ấy là mẹ nuôi ấy. Mình cũng không nghi ngờ gì cả, cho đến khi mình bắt đầu tò mò và vào facebook của anh, yêu mình anh không giấu diếm mình bất kỳ điều gì, mình đọc được các tn từ trước cô ấy gửi cho anh. Hóa ra điều mình lo lắng là thật, em gái họ lại yêu anh, yêu 1 cách mãnh liệt, nhưng anh nói đúng, anh chỉ xem cô gái này như em thôi. Qua các tin nhắn mình thấy hầu như là từ 1 phía, cô ta nhắn cho anh 20 tin dài thì anh mới trả lời 1 câu, và chẳng phải yêu thương gì, chỉ là khi nào nói về gia đình hay bạn bè thì anh mới trả lời, còn cô ta nói yêu anh nhiều, nhớ anh, rồi cho cô cơ hội đi, thiếu anh cô ấy không sống được, muốn gặp anh, anh xuống nhà chơi đi… cô ấy nguyện làm tất cả cho anh, không đòi hỏi. Ôi phụ nữ, 1 khi yêu là sẽ điên dại như vậy đó. Mình ghét cô ta, mình giận anh, trách anh sao không nói cho mình biết? Anh nói là anh không có tình cảm gì cả, cô ấy yêu chồng nhưng chồng chỉ xem như e gái thôi. Mình lục cả tn cũ của người anh từng yêu thật , đọc thì thấy 2 người ít nói chuyện, chỉ là hẹn gặp nhau các kiểu thôi. Mình hỏi anh về người đó, anh nói uk đó là người chồng yêu trước đây, nhưng không đến được với nhau, cô ấy đã lấy chồng rồi, bây giờ không có gì cả, vợ đừng lo. Lại còn có 1 người anh yêu đơn phương nữa, anh nhắn tin cho cô ấy , kiểu như anh yêu cô ấy, nhưng cô ấy đang còn phân vân. Mình thấy ấm ức trong người, hóa ra trước khi gặp mình anh đang yêu cô ấy, liệu rằng bây giờ anh có còn yêu cô ta không ? Tình yêu đơn phương luôn mãnh liệt mà…Có khi nào cô ta đồng ý, là anh bỏ mình yêu cô ta không ? Đúng là không biết thì tim không đau, biết rồi càng rối như tơ vò, không biết làm gì, và thất vọng tràn trề. Anh giải thích tất cả, rằng anh đã quên người cũ lâu rồi, người ta có gia đình rồi mà, rằng anh có thích cô gái kia, nhưng là lúc trước khi gặp mình, bây giờ anh đã yêu mình rồi, làm gì có ý gì với cô ấy nữa, rằng thì cô em gái nuôi kia yêu anh chứ anh đâu yêu cô ta..
Anh nói nhiều nhưng mình cố chấp không nghe. Mình giận anh, không nói chuyện đúng 2 ngày. Mình chẳng biết anh đã như thế nào trong 2 ngày đó, còn mình thì cảm thấy may mắn khi biết được sớm, nhưng mình nhớ anh, thật sự nhớ anh. Mình không khóc, chắc mình chai lỳ cảm xúc rồi. Ngày thứ 3, mình thấy cô em gái nuôi nhắn tin cho mình, vì trên fb anh có đăng stt, anh không làm gì sai, sao em lại đối xử với anh như vậy, anh không chấp nhận… Anh yêu em, anh nhớ em…! Rồi mình thấy cô ta bình luận, sao thế, anh chị giận nhau à, cố lên anh. Xem mà càng tức hơn, rồi mình lại mò vào fb của anh, vì biết giờ này anh đang làm việc, không vào fb. Vào thì cô ta nhắn tin luôn, anh không đi làm à? Anh chị sao lại giận nhau thế? Có gì anh cứ nói với em. Em mong anh hãy nói với em mọi chuyện, hãy xem em như 1 cái thùng rác để trút bỏ tất cả anh nhé, cố lên anh, rồi mọi chuyện sẽ qua thôi mà. Em vẫn ở đây chờ anh… Đọc mà muốn chửi nhau với nó quá, vâng đúng chuẩn em gái nuôi, thấy hở ra cái là đớp ngay, lại còn xin được làm cái thùng rác, nghe gớm thật đấy, con gái gì mà không có lòng tự trọng thế. Tức quá, nếu như mình giận thật, thì hớ chả phải cô ta hả hê lắm sao ? Rồi mình nhận được tin nhắn từ số lạ, hỏi chị có phải là chị K người yêu anh P không? Người yêu mình tên Phúc. Mình bảo ai vậy, cô ta nói em là Vân đây, em gái anh Phúc. Con này sao nó mặt dày thế, lại còn nhắn tin cho mình, mình thử xem cô ta giả tạo đến mức nào. Thế là cô ta nói, anh chị giận nhau à? Thôi chị à, cố lên nhé, cố cố cái gì, cố chia tay hả ( nghĩ bụng thế ). Xong mình nói cho cô ta tức, uk chị giận nhau vu vơ ấy mà, anh đang cầu xin chị tha thứ đây, chắc là sẽ mềm lòng tha thứ thôi em. Cô ta nói, vâng nhưng mà chị suy nghĩ cho kỹ nhé, dù anh là anh trai em , nhưng em vẫn lo cho chị hơn, chị đừng tin quá vào đàn ông nha chị. Ôi 1 con cáo chứ ko phải người nữa, đúng là hết lời…! Rồi mình nói, uk chị sẽ suy nghĩ, nhưng cũng tội anh lắm, hôm nào lên nhà chị chơi nha. Cô ta vâng dạ rồi kết thúc cuộc trò chuyện. Mình thấy cô ta đúng là nham hiểm, nếu như giờ mà chia tay anh, thì người được lợi là cô ta, mình ghét cô ta. Đang nghĩ vẩn vơ thì thấy cô hàng xóm gọi, Kim ơi, có ai gặp này… Sao cứ đứng ngoài vậy cháu, không vào đi. Mình chạy ra thì thấy anh vội đi mất, cô hàng xóm cầm bó hoa vào đưa cho mình, bạn để hoa ở đấy rồi đi này. Mình chạy ra cổng thì thấy anh dần dần mất hút… Anh thật ngốc, sao ko dám gặp mình chứ, rồi nhận được tin nhắn của anh. Chồng xin lỗi vợ, chồng yêu và nhớ vợ nhiều lắm, chỉ cần nhìn thấy vợ từ xa thôi là chồng vui rồi. Mình nhìn đồng hồ bây giờ mới có 9h30. Sao anh nghỉ làm hay sao lại đến đây ? Rồi mình nhắn tin cho anh, nói rất nhiều thứ. Rồi chúng mình lại quay lại như trước, mình lại càng thấy yêu và không muốn mất anh hơn. Đến 1 hôm , anh nói anh phải đi có việc, mình hỏi anh đi đâu, anh nói đi đến nhà anh bạn ăn cơm, anh bạn mời. Mình ok, đi về sớm nhé. Khoảng 8h anh về, mình cứ đinh ninh là anh ăn cơm nhà bạn thật. Nhưng không ngờ sự thật là anh đến nhà cô ta…cô em gái nuôi đó. Vì nhà cô ta có việc, mẹ nuôi cô ta gọi anh xuống. Mình tình cờ biết được, mình tức quá, quát anh, sao anh lừa dối em? Anh nói anh xin lỗi vì anh ko muốn em nghĩ ngợi, nếu anh nói đến nhà cô ta, em sẽ giận và suy nghĩ linh tinh. Mình tức quá, lúc đấy cảm giác bị lừa dối, nếu như lừa mình lần này, thì sẽ có lần sau, sau khi yêu nhau, mình đã giao hẹn ko được nói dối nhau , dù có chuyện gì cũng phải nói thật, vậy mà a nói dối mình. Sau này có khi gặp cô ta mà mình cũng không biết gì ấy, 1 đứa con gái không có lòng tự trọng như vậy chắc chỉ cần anh bảo lên giường là cô ta cũng lên ngay thôi. Trước đây mình cũng vậy, từng yêu đơn phương, nhưng mình vẫn có lòng tự trọng, mình không nghĩ sẽ lên giường cùng người đó, chỉ là trong tình huống đó, mình không thể ngờ được, sau lần đó, mình cũng không bao giờ gặp lại anh nữa, vì mình thấy có lỗi, nhưng chắc chắn cô gái này không phải vậy. Cô ta còn yêu anh hơn cả bản thân nữa, khi mình yêu rồi mới cảm thấy khó chịu. Và lại thấy ân hận hơn vì bản thân mình ngày trước. Mình thấy có lỗi và không xứng với anh. Nên mình quyết định chia tay anh. Anh không chấp nhận, anh xin lỗi và cầu xin mình, nhưng vô ích. Rồi anh đi về trong nước mắt, mình chẳng quan tâm xem anh như thế nào, mình thật ích kỷ, xấu xa. Anh không về nhà mà đi uống rượu, rồi anh say, lúc 1h sáng, mình thấy anh gọi, anh nói nhớ mình, nghe giọng là biết anh say, mình vừa nghe giọng trong điện thoại, vừa nghe như người nói bên ngoài cổng, mình nhìn ra thì thấy ai đó đang đứng , đúng là anh rồi. Sao giờ này anh còn ở đây, mình liền bật điện, chạy ra, anh định đi, nhưng chắc say quá nên mãi mà chưa nổ máy được. Mình mở cổng và nói anh vào nhà đi, say rồi còn đi đâu. Mình đang ở nhà hàng nhé. Anh nói thôi e nghỉ đi, anh xin lỗi vì đã làm phiền em. Anh về đây. Mình thấy anh say quá, nên mình kéo tay anh nói. Vào nói chuyện 1 lúc rồi về, anh đồng ý. Mình pha cho a 1 cốc chanh đường, nhìn anh lúc này thật tệ, sao anh lại như vậy. Anh nói anh xin lỗi, thôi muộn rồi anh về đây, anh nói mà không dám nhìn mặt mình, mình biết anh đang khóc. Chẳng hiểu sao mình lại nhẫn tâm đến vậy, anh có làm gì quá đáng đâu, chẳng qua vì anh không muốn mình hiểu lầm thôi, tính mình là vậy, chắc vì bị lừa nhiều nên bây giờ mình trở nên khắt khe hơn. Mình hỏi sao a không về nhà, lại uống ra nông nỗi này ? Anh nói em đừng quan tâm đến anh, không cần thương hại anh đâu.Thôi anh về đây, mình thấy anh khóc… Chắc anh yêu mình thật lòng, sao mình lại đối xử với anh như vậy. Anh đứng lên định về, mình lại ôm lấy anh. Em xin lỗi, là em quá đáng. Anh gỡ tay mình ra nói, đừng thương hại anh, anh không muốn nhận sự thương hại từ em. Mình nói, em không thương hại, mà là em yêu anh. Anh liền nhìn mình rồi nói, em nói thật không ? Mình nói thật, anh ngốc quá… Rồi anh ôm mình và cười hạnh phúc, rồi anh hôn mình. Xong 2 đứa lại ngồi nói chuyện. Nói đến 3h sáng, mình buồn ngủ quá, mình bảo anh vào phòng ăn, mình sẽ kê ghế cho anh ngủ. Anh nói thôi, anh tỉnh rồi, để anh về. Mình bảo bây giờ muộn rồi về làm sao về được…anh đồng ý, mình thì ngủ trong phòng cùng chị, còn anh ngủ ngoài phòng , ngủ trên ghế. Sáng dậy chị mình dậy sớm để đi làm, gặp chị chắc anh cũng ngại, chị cũng cười, vì chắc chị biết chuyện của bọn mình tối qua. Chị đi làm rồi anh mò vào với mình, hôn mình. Y như Minh đã từng làm. Mình giật mình tỉnh dậy, anh nói vợ ngủ đi, anh đi làm đây… Mình thẹn thùng, bảo vâng, chồng đi cẩn thận. Rồi mọi chuyện cứ thế trôi qua, từ khi có chuyện đó, anh không bao giờ giấu mình , mình bắt anh cắt đứt quan hệ với nhà cô em nuôi kia. Mình khó chịu khi thấy anh cứ gọi mẹ cô ta là mẹ, và qua lại với cô ta. Anh đồng ý vì không muốn mất mình, mình nói gì anh đều nghe, cảm thấy yêu anh mình làm vua vậy đó…Không ngờ cuộc đời mình lại gặp được anh., ông trời vẫn còn thương xót mình. Nhiều đêm mình thầm khóc, vì quá hạnh phúc, vì sau bao đau khổ, bây giờ mình lại được yêu nhiều như vậy. Lần đầu tiên của mình và anh là 2 đứa đi biển chơi… 2 đứa đều không phải là lần đầu tiên, trước kia anh và người yêu anh cũng từng quan hệ, anh khai với mình đã từng ngủ với 2 người, thế mà lúc quan hệ với mình anh vẫn còn vụng về lắm. Kiểu như không biết làm gì ấy, thấy anh thật đáng yêu… Chắc anh chưa từng trải như mình, nên việc đó là bình thường thôi. Dần dần bọn mình quan hệ nhiều hơn, cả ở nhà nghỉ, cả ở nhà hàng, mình cũng dậy anh dần dần, anh cũng học rất nhanh và trở nên thành thạo hơn. Anh không trách việc mình đã từng ngủ với ai, anh nói bây giờ anh chỉ cần biết em yêu anh và em là của anh. Em không lừa dối anh là được, còn trước đây em như thế nào anh không quan tâm. Nói vậy chứ nếu biết mình đã từng ngủ với nhiều người rồi, chắc anh sẽ thất vọng lắm. Đó mãi là bí mật mình cất giữ… Mình sẽ ích kỷ, không muốn mất anh, mình sẽ nắm lấy hạnh phúc này… Nhà anh không khá giả, gia đình bình thường thôi, nên việc anh lấy mình có lẽ với anh là 1 khó khăn. Anh nói là anh không dám trèo cao, anh không biết làm gì nữa, anh yêu mình quá nhiều rồi, nhưng không đủ can đảm để cầu hôn mình. Mình nói anh ngốc quá, em không để ý đến chuyện đó đâu, em yêu anh mà, em chấp nhận tất cả những thứ thuộc về anh. Anh nói nếu lấy anh em sẽ khổ, mình nói chỉ cần bên anh thôi, hạnh phúc chứ khổ gì. Cuối cùng anh cũng đã dám cầu hôn mình, bố mẹ mình cũng đồng ý, vì anh hiền lành, nghề nghiệp ổn định, dù gia đình không có điều kiện nhưng bố mẹ mình ko quan trọng, chỉ cần mình hạnh phúc. Họ tin anh sẽ mang lại hạnh phúc cho mình, bố mẹ đúng là người đi trước nên biết nhìn người quá. Cầu hôn em nhưng không lãng mạn như trong phim đâu, chỉ 1 chiếc nhẫn vàng tây thôi, 1 bó hoa hồng, 1 cái ôm, 1 nụ hôn, vậy là đủ… Sau hơn 1 năm yêu nhau, cuối cùng đám cưới cũng diễn ra, ngày em và anh chính thức là 1 gia đình, em yêu anh và tin vào t.y anh dành cho em… ! Cưới nhau rồi cũng có nhiều chuyện xảy ra, cái nhau cũng nhiều, ghen tuông cũng có, vì ở cơ quan, anh là 1 trong 3 ng đẹp trai nhất. Các cô gái cứ vây quanh bảo sao em không ghen cho được, nhưng ghen vậy thôi chứ em biết trái tim anh chỉ dành cho em, anh yêu em nhiều hơn cả chính bản thân anh, thì làm sao anh phản bội em được. Giận dỗi cho tình yêu thêm thú vị thôi… Sau mỗi lần như vậy chúng mình lại yêu nhau nhiều hơn nữa, hiện tại bây giờ mình đã có 1 bé gái 1 tuổi rồi. Gia đình nhỏ của mình rất hạnh phúc, chồng mình rất yêu vợ, thương con. Khi mình bầu bí, mọi việc trong nhà anh đều làm hết, từ giặt đồ, dọn dẹp, chỉ cần mình nói thích ăn gì, là anh mua bằng được. Cứ đi làm về lại ra chợ mua đồ về nấu cho vợ. Anh chăm sóc mình từng tý, Khi mình sinh bé, anh xin nghỉ nửa tháng để chăm vợ, anh lau rửa cho mình hằng ngày, việc mà ít ng đàn ông nào làm được. Thấy em đau anh xót xa, nhìn anh như vậy, em cảm thấy mình thật hạnh phúc…
Mình kể vắn tắt về chồng như vậy thôi, rất nhiều chuyện xảy ra khi yêu, khi cưới, nhưng mọi thứ đều chỉ là thử thách nhỏ, bọn mình đều vượt qua và yêu nhau nhiều hơn nữa. Bọn mình dường như ko thể sống thiếu nhau, mình cũng hy vọng cuộc sống cứ như vậy, đừng xảy ra bất kỳ chuyện gì ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình mình. Hạnh phúc này mình sẽ vun đắp và giữ gìn. Vượt qua mọi nỗi đau, bây giờ mình đã thật sự được hạnh phúc. Mình cảm thấy mình thật may mắn khi được gặp anh, yêu anh và lấy anh…! Anh sẽ là người đàn ông cuối cùng trong cuộc đời mình…! Mình yêu chồng mình nhiều lắm và biết chồng mình cũng vậy…!
Các bạn à, dù các bạn đang phải trải qua nỗi đau nào, hãy vững vàng bước tiếp nhé, tất cả chỉ là thử thách thôi, vượt qua nó các bạn sẽ được hạnh phúc… ! Hãy sống và trân trọng bản thân nhé, đừng quá dễ dãi, đừng quá tin vào đàn ông, hãy cân bằng giữa lý trí và trái tim nhé. Đừng khiến mình sau này phải hối hận như mình. Dù bây giờ mình đang hạnh phúc, nhưng không hẳn là mình đã quên hết, những nỗi đau thỉnh thoảng vẫn ùa về… Giá như mình biết trân trọng bản thân, biết giữ gìn bản thân thì mình sẽ hạnh phúc hơn, sẽ không phải đau khổ vì mất đi 2 đứa con. Chồng mình cũng sẽ là người đầu tiên mình trao thân, chồng mình đáng được nhận điều đó, hơn những người xấu xa kia… Nhưng có lẽ mọi chuyện đã diễn ra, mình không thể thay đổi được gì, chỉ biết chôn vùi tất cả, để sống thật hạnh phúc thôi. Mình muốn mang lại hạnh phúc cho chồng mình. Các bạn khi đọc bài này, hãy rút ra kinh nghiệm cho bản thân mình nhé ! Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết và hiểu cho những gì mình phải trải qua..Chúc các bạn luôn hạnh phúc! Mình xin kết thúc chuyện ở đây…

 



AddThis Code


Bình Luận

Addthis