EVA tám Tâm Sự

Nhật kí EVA – Trải lòng về quá khứ sai lầm đầy tội lỗi – Phần 3

Xem trước: Nhật kí EVA – Trải lòng về quá khứ sai lầm đầy tội lỗi – Phần 2

Sự ân hận của 1 người phụ nữ đã mắc quá nhiều sai lầm trong quá khứ : Ngủ với 10 người đàn ông trong đó có 2 người đã có gia đình.Tội lỗi nhất là đã “phá thai” 2 lần…

Nhật kí EVA – Trải lòng về quá khứ sai lầm đầy tội lỗi – Phần 3

( Tiếp theo ) 

Người thứ 8 : Sáng

Khi mình về quê, gần nhà mình có 1 đôi vợ chồng trẻ , bằng tuổi mình, đã có 1 bé gái 1 tuổi. Chồng tên Sáng, vợ tên Xuyến. S và X mở 1 hiệu ảnh cưới ở ngay gần nhà mình. S làm cả lái xe taxi nữa. Khi mình về quê là lúc nhà S chuyển đến đây được 2 tháng. Vì gần nhau lại là tiệm ảnh nên mình sang chụp ảnh thẻ, thì gặp X, nói chuyện qua lại rồi cũng thân, hay sang nhà X chơi. Hoặc X cũng hay sang nhà mình lên phòng chơi với mình. Vì con gửi về cho ông bà, ở đây chỉ có 2 vợ chồng thôi. Vì sang thường xuyên chơi nên cũng hay gặp S, S cao 1m70, nhìn người cân đối, ấn tượng là cái mũi cao, nụ cười duyên. Thời gian cứ vậy trôi, mỗi lần mình sang chơi là S lại nhìn mình kiểu như thích mình ấy, mà X thì không để ý. Mình cũng chẳng nghĩ là việc mình hay sang chơi nó lại đưa đến 1 cái kết không đẹp. Ngày đó mình bắt đầu muốn học bằng lái xe ô tô, mình có nói với X, X còn gợi ý mình là bảo S dậy lái cho mình trước, đi quanh quanh đây, rồi hôm sau có thời gian học sau. Mình cũng đồng ý, đúng là cô ấy khờ quá… Chính việc cô ấy để chồng mình dậy lái xe cho mình đã khiến mình ân hận đến tận bây giờ. S cũng đồng ý dậy mình lái, mới đầu mình cũng ngại nên rủ X học cùng, thế là cả 3 lên 1 xe học lái. Có hôm X bận gì đó thì chỉ có mình S và mình đi thôi. Đỉnh điểm là 1 hôm S dậy lái đi xa lắm. S nói có 1 nơi học lái rất dễ vì đường rộng, lại không có người qua lại nhiều. Mình đồng ý, S chở mình đến 1 khu, 1 cánh đồng cỏ, bát ngát luôn, đi sâu vào là vườn mía tươi tốt, nhìn mà nuốt nước dãi ực ực… ! Lần đầu mình được đến đây, 1 cảm giác yên bình đến lạ, mình bảo S xuống xe, mình muốn hít thở không khí ở đây 1 lúc. S dừng xe lại, mình bước ra, ôi cái không khí làm say lòng người, gió hiu hiu mát, mùi thơm man mác của cây cối. Cảm giác thoải mái vô cùng, sau bao nhiêu đau buồn, bao nhiêu nước mắt, ở nơi đây bình yên đến lạ. Đang đứng hít thở thì 1 bàn tay nắm lấy tay mình, mình giật mình quay lại, là tay S. Mình vội hất tay S ra, S lại cầm tay mình, S bảo mình là Kim có biết S thích K từ lâu rồi ko. Mình cắt lời S, nói đi chuyện khác, vì mình biết ánh mắt S mỗi khi nhìn mình tràn đầy ẩn ý. Mình nói nhìn mía ngon nhỉ, ước gì được ăn lúc này, chắc ngon lắm. S nhanh nhẩu đáp, để S bẻ cho K nhé. Mình cũng uk, vì lúc đó mình muốn đánh trống lảng đi chỗ khác. S bẻ thật, rồi quay vào xe lấy con dao, ra dóc cho mình ăn, tiện tiếc cẩn thận nữa. Mình hỏi S sao lại có dao, S nói làm nghề này phải thủ chứ, không may gặp cướp thì sao, rồi S cười, nụ cười tươi ấm áp. Khi mình ăn, S lại bắt đầu nói. S bảo rằng chắc K ko còn nhớ mình là ai đâu, hồi Cấp 3, S đã từng thích K, từng gửi thư cho K. Nhưng không nhận được hồi âm, chắc vì hồi đó nhà S nghèo, không được K để ý đến. S cũng ko muốn trèo cao. Nghe S nói mình mới sực nhớ, khuôn mặt S có chút gì đó quen quen, vì đi học Cấp 3, S phải đi qua nhà mình nhé. Mỗi lần khi vào tới cổng, Mình lại thấy có 1 bạn nam cứ nhìn mình rồi cười và lại đạp xe đi mất. Chắc là S, đúng là S, Ông trời sao lại xắp đặt như vậy nhỉ ? Rồi mình hỏi S học lớp nào, hồi cấp 3 nhát lắm, nên chẳng chơi với mấy ai ngoài lớp, đi học cứ cúi mặt xuống vì thẹn, nên bị cho là kiêu. S nói S học bán công thôi, còn mình học Công lập. S chẳng có gì xứng với K cả, nên chỉ dám viết thư 1 lần, và nhìn K từ xa thôi. Nghe cũng thấy rung động. Nhưng nghĩ đến X, mình lại đánh trống lảng. Mình hỏi linh tinh về cuộc sống của S. S kể nhà nghèo nên ko đi học, phải đi học nghề , rồi về cưới X và mở tiệm ảnh, rồi cũng dỗi, vì cũng thưa khách nên S đi lái taxi kiếm thêm thu nhập. S nói luôn, chắc K thắc mắc sao S lại ở gần nhà K đúng ko, Mình ko trả lời, S nói luôn , vì hình bóng K luôn trong tim S. S tự hứa sau này nhất định S sẽ kiếm tiền để mua nhà gần nhà K, để hằng ngày được nhìn K, kể cả là từ xa cũng được. Đến lúc này mình thấy rung động thật, trước giờ chưa ai yêu thương mình như vậy. Mình cho đi nhiều, nhưng nhận lại toàn cay đắng. Rồi mình bảo S đi về, vì cũng muộn rồi. S đồng ý, và nắm tay mình. Nói hãy cho S cơ hội được nhìn K, đừng tránh mặt S… Mình ko nói gì, S kéo mình quay vào xe, rồi để mình tự lái. Vì tập lái xe nên ko tránh khỏi va chạm, lúc thì S nắm tay mình quay lái, lúc thì nắm tay mình ở cần gạt số, có khi mặt còn sát mặt để chỉ mình cách nhìn gương…! Cảm giác được yêu thương chăm sóc lại ùa về, khiến mình cứ suy nghĩ mãi về S. Về nhà X vẫn ko biết chuyện gì xảy ra, cô cười tươi hỏi mình đã đi tốt chưa. Mình chỉ biết nói vẫn chưa tốt đc…! Cô gái ngây thơ ấy đã làm vật thế thân cho mình bấy lâu nay sao ? Thật đáng thương, nhìn thấy X, mình dẹp hết mọi rung động khi nãy và dặn lòng ko được làm tổn thương X. Nhưng mình cố gắng bao nhiêu S lại tỏ ra yêu thương quan tâm mình bấy nhiêu. Mình ko thể chối cãi là ko có tình cảm với S, S quan tâm mình rất nhiều, cứ đi ra khỏi nhà là nhắn tin hỏi han, quan tâm mình. Lâu dần cũng thành quen, cũng đợi chờ tin nhắn của S. Mình cũng không ngần ngại khi tâm sự chuyện mình bị phản bội trong tình yêu, và không muốn tin vào ai nữa, S có nói là sẽ bên mình như 1 cái bóng, không cần đáp trả. Mình thầm cảm ơn S những ngày qua đã khiến mình cảm nhận được sự yêu thương… ! Mình không biết rằng, S dành cho mình sự yêu thương như vậy cũng đồng thời đang lừa dối X, vì chỉ khi S đi ra khỏi nhà S mới bắt đầu nhắn tin cho mình. Cả ngày rảnh lúc nào là nhắn tin lúc đó, khiến mình cảm thấy như 2 người yêu nhau thật sự. Khi S về chắc là đã xóa hết tin nhắn. Và để chế độ chặn tin nhắn từ số mình. Để không may mình không biết S đã về mà nhắn tin thì X sẽ biết, nhiều đêm S dậy nhắn tin cho mình, chắc lúc đấy đi vệ sinh. Càng ngày càng cảm thấy thân quen và ko thể thiếu những tin nhắn của S, mọi thứ chúng mình đều nói với nhau, S như là tri kỷ của mình, trước giờ chưa ai mình có thể nói hết, chưa ai có thể hiểu mình như S. Rồi có lẽ thời gian đó mình đã yêu S. Chuyện gì đến cũng đến, khi mình ra hà nội học. S có khách đi hà nội là lại qua chỗ mình chơi và ở lại với mình. Nhưng không ở phòng mình, mà ở nhà nghỉ. Lần đầu tiên ngủ với S, cảm giác ân hận và có lỗi lắm. Nhưng rồi mọi thứ cũng tan biến khi S ân cần yêu thương mình. Khi yêu con người ta thường mù quáng, lại kiểu lén lút đến với nhau nên khi bên nhau rất nồng cháy. Dù biết điều đó là sai trái nhưng lý trí vẫn không thế thắng được trái tim. Thời gian cứ vậy trôi, S ra hà nội 2 lần nữa , và ở lại với mình 2 lần đó. Sau đó mình về nghỉ tết, X sang chơi với mình, và tâm sự với mình rằng cô đang nghi ngờ chồng mình có người khác. Cô bắt được tin nhắn nhớ nhung gửi đến máy của chồng, cô còn ghi lại cả số điện thoại. Số điện thoại đó chính là số rác của mình dùng để liên lạc với anh. Nhìn thấy mình bỗng giật mình, nếu bây giờ anh mà nhắn đến, điện thoại của mình kêu thì như thế nào ? Sợ quá mình đẩy cái điện thoại đang lắp sim phụ xuống gối, X lại nói tiếp, X nghi là 1 người ngày trước học cùng trường với S và X. Người này trước đã từng nhắn tin với S rồi, X cũng từng gọi điện chửi nhau rồi, cô ta dám nói là tại X ko giữ được chồng , bảo chồng đừng nhắn tin với tôi, chứ đừng có chửi tôi. X nói với 1 giọng căm phẫn, uất hận lắm. Nếu cô ấy biết người nhắn tin đó không phải là cô ta mà là mình thì sao, chắc X sẽ không thể chịu được mất. X bảo mình cho lời khuyên, mình chỉ biết nói vì mình chưa trải qua nên không biết như thế nào, X liền gợi ý, lúc nào K rỗi, K sang nhà X chơi, X với K thử lấy máy K nt gọi xem có đúng là cô ta không. Mình cũng uk rồi X bảo về nấu cơm. Không khí tết đang tràn về, mở của sổ ngắm thời khắc chuyển mùa, nhìn những cành đào đang được tấp nập chở ra chợ bán, nhưng lòng lại nặng trĩu. Ngồi suy nghĩ 1 lúc thì anh nhắn tin, anh hỏi mình mèo con của anh đã dậy chưa, anh thì đã đi chở khách được mấy chuyến rồi, và thấy nhớ em vô cùng. Đọc được tin nhắn mình mỉm cười hạnh phúc, nhưng nghĩ đến chuyện vừa nãy, mình lại buồn. Mình không nhắn tin lại cho S, xem như mình chưa dậy. Vì về nhà mình toàn ngủ đến trưa mới dậy. Xuống nhà thấy cô giúp việc đang nấu cơm, thấy mẹ đang gấp ít quần áo cũ ko mặc đến để cho mọi người. Cứ tết về mẹ lại vậy đó, chợt lòng đau thắt, nghĩ đến ngày xưa, khi bố phản bội mẹ, mẹ đã khóc rất nhiều, dường như nỗi đau ấy ko ai thấu được. Vậy mà mình lại là người cướp đi hạnh phúc của người khác, người đó chắc cũng giống mẹ, cũng đau đớn lắm. Mình quyết định buông tay, mình chạy lên nhắn tin cho anh, nói rằng chúng mình nên kết thúc ở đây, anh bất ngờ, gọi luôn cho mình, nhưng mình không nghe máy. 1 cuộc, 2 cuộc, 3 cuộc, 20 cuộc… Anh bất lực và nhắn tin cho mình, anh đã làm gì sai à ? nếu vậy anh xin lỗi… Nước mắt mình lăn dài, cả 2 đứa đều sai, mình thật ích kỷ, thật khốn nạn… Mình ko ngờ mình lại có thể làm ra chuyện này… Mình nói với anh, rằng mình có người yêu mới rồi, không muốn ng ta buồn. Nên chấm dứt ở đây, S lại nhắn tin bảo S không yêu cầu mình phải làm gì, nhưng hãy để cho S đi bên cạnh mình. Nhìn thấy mình, S hứa sẽ không bao giờ đòi hỏi gì mình nữa. Tính mình 1 khi đã quyết dứt là đứt, mình tắt máy và xuống nhà ăn cơm. Mẹ nói tý đi mua đồ cùng mẹ, mình ok vì nghĩ là đi xe nhà. Nhưng bố mình lại bận đi chúc tết, mẹ mình sẽ gọi taxi đi. Không ngờ khi chuẩn bị xong hết, ra xe thì lại là anh. Sao mình ngố thế nhỉ, anh ngay gần đây thì đi đâu người mẹ mình gọi chắc chắn là anh rồi. Định không đi nhưng mà không đi thì nói sao với mẹ, rồi cũng đi. Anh lái xe nhưng vẫn nhìn mình qua gương chiếu hậu. Khi vô tình 2 ánh mắt chúng mình chạm nhau, mình lại thấy tê tái trong lòng. Cả 1 chặng đường chỉ có mẹ và anh nói chuyện. Mình bấm điện thoại lướt fb, không quan tâm. Chắc anh buồn lắm, nhưng không thể hiện ra được… Chắc anh đã chấp nhận việc, anh bây giờ chẳng còn là gì trong mình nữa. Mình và mẹ vừa vào cổng thì anh rồ ga và phóng đi như tên lửa, khiến mình cũng giật mình. Rồi anh nhắn tin cho mình là chúc e hạnh phúc, a sẽ không phiền e nữa, cảm ơn e khoảng thời gian qua, với anh như vậy là đủ. Đọc xong mình lại ném điện thoại trên phòng và đi vào nhà ông bà chơi. Tối đến mình thấy tin nhắn của X, X nhắn, tôi không ngờ cô lại lừa dối tôi, uổng công tôi xem cô là bạn, 2 người thật khốn nạn… Có lẽ X đã biết chuyện, mình cảm thấy sợ, không phải sợ X làm gì mình, mà sợ chính bản thân mình. X lại nhắn tin bảo mình sang nhà nói chuyện, mình ok, đến lúc này thì còn gì nữa mà dấu. Mình bước vào cửa, 1 cảnh hoang tàn đổ nát, ảnh cưới, bát đũa, đồ đạc vứt tung tóe, chắc chắn là S và X đã có 1 trận cãi vã đỉnh điểm. X và S đang ngồi trong bàn, X gọi mình, cô vào đây, vào đây nói rõ đi… Mình đi vào, S ko dám nhìn mình. Mình ngồi xuống, X nói sao 2 ng lại dấu tối, sao 2 ng lại đối xử với tôi như vậy? Tôi đã làm gì sai ? Tôi xem cô như bạn, Tôi tin tưởng anh, vậy mà xem 2 người đã làm ra chuyện gì. Mình không nói gì, S quát lên, em im đi, chuyện này không liên quan gì đến K. Gọi sang làm gì. X lại quát lại, anh còn bênh à, không liên quan đến cô ta còn liên quan đến ai, 2 người định lừa dối tôi đến bao giờ nữa. Còn cô, cô chứng kiến cảnh bố cô có vợ 2 , cô thấy mẹ cô không? Vậy mà cô đối xử với tôi như vậy à ? Mình như bị xát muối vào tim, đúng là mình thật khốn nạn, đê tiện khi đã làm điều này. Mình vẫn ngồi im không nói gì, rồi S bảo mình, K về đi, chuyện này ko liên quan gì đến K cả. X nói không về, ở đây nói rõ, xem 2 người đi đến mức độ nào rồi. Tại sao khi đang gần gũi tôi, anh ta lại gọi tên cô ? Mình nhận thấy rằng X chưa biết chuyện chúng mình đi quá giới hạn, chưa biết gì cả, nên lúc đấy mình nghĩ, sẽ không nói ra sự thật, để cô ấy còn có thể chịu được và quên đi tất cả. Mình nói giữa K và S ko có gì cả, chỉ là quen nhau , hay nói chuyện, tâm sự như bạn thôi. X ko tin, X nói không bao giờ là bạn mà khi âu yếm tôi anh ấy lại gọi tên cô. Nhìn sang S, mặt anh đỏ bừng, không phải vì tức, mà vì anh say… Lúc này mình biết dù có nói gì cô ấy cũng không tin nên mình nói 1 câu rồi về. Mình nói X hãy tin là mình và S chưa có chuyện gì cả, rồi mình về. Mình biết chẳng ai có thể tin, nhưng mình vẫn hy vọng lời nói dối của mình sẽ làm X bớt đau, nếu biết mình và anh đã từng lên giường với nhau chắc cô ấy sụp đổ mất…! Rồi về mình nhắn tin cho X, bảo xin lỗi vì xen vào gia đình X, mong X tha thứ , K cũng không có gì với S cả, X đừng nghĩ nhiều, từ nay K sẽ không bao giờ liên lạc với S nữa đâu, X yên tâm, đừng để mất hạnh phúc của mình… Dù biết sẽ chẳng ai có thể tha thứ cho mình, nhưng mình vẫn hy vọng, họ sẽ quên hết để không làm mất đi gia đình đó. Rồi tự dằn vặt bản thân, nếu như mình biết có hôm nay, sao mình lại dấn thân vào, sao mình lại khốn nạn như vậy. Rồi X nhắn tin cho mình, tôi cũng hy vọng là cô và anh ta chưa xảy ra chuyện gì nếu không tôi hận cô và anh ta cả đời…! Mình tắt máy, cố ngủ nhưng không thể, nước mắt mình tuôn rơi, sao cuộc đời mình lại bi đát đến vậy, mình đã gây tội gì, sao ông trời cứ bắt mình gặp những người không nên gặp. Để rồi lại là 1 vết thương nữa trong tim mình, mình có quá nhiều vết thương rồi, mình không thể chịu thêm được nữa. Rồi mình ngủ lúc nào ko biết. Sáng 28 tết, bố mua 1 cành đào đẹp, 1 cây quất to. Mọi năm khi nhìn thấy mình đều tỏ ra thích thú, nhưng năm nay, trong lòng mình dậy sóng, có lẽ tết năm nay là tết mình buồn nhất. Bất chợt nhìn về phía nhà S, chắc tết năm nay là tết buồn nhất của gia đình đó… Xin lỗi, thật sự xin lỗi…!
Rồi qua tết mình đi ra hà nội học tiếp, mình ra được 1 tuần thì nhận được tin nhắn của S, S nói S đang ở hà nội, S muốn gặp mình nói chuyện lần cuối. Mình không đồng ý, S nói S đang đứng đợi ngoài ngõ nhà mình. S sẽ đợi đến khi gặp mình…! Mình vẫn không ra gặp, rồi mình nhắn tin cho S nói, chúng mình sai quá rồi, hãy quên hết đi, đừng làm khổ X nữa, tình cảm của em dành cho anh không còn nữa, em cũng nhận lời yêu người mới rồi, anh đừng làm phiền em. Hãy quay về với X, và mang lại hạnh phúc cho cô ấy, bù đắp những sai lầm này hộ mình. Và hãy nhớ đừng bao giờ nói cho cô ấy biết chuyện mình đã đi quá giới hạn…! S nhắn lại 1 tin nhắn, anh hiểu rồi, hóa ra anh chỉ là người lấp chỗ trống lúc em cô đơn, em tìm được người khác rồi đâu cần tới anh, anh quá ảo tưởng rồi, anh xin lỗi vì đã làm phiền em . Chúc e hạnh phúc …Nước mắt mình rơi, dù sao mình cũng từng dành tình cảm cho anh, nhưng bây giờ lý trí mình đã thắng trái tim. Mình không cho phép bản thân mình sai lầm nữa… Và mình cảm thấy đàn ông chẳng ai là chung thủy cả, mình ghét đàn ông…! Mình cảm thấy ghét anh kinh khủng, anh cũng chỉ là 1 kẻ phản bội…! Tại sao mình lại có tình cảm với 1 người như vậy. Mình quyết tâm quên anh, và cách duy nhất là thay sim, và vùi đầu vào game để không phải suy nghĩ thêm nữa. 
Khoảng 4 tháng sau mình gặp người thứ 9. Người này là 1 cậu nhóc kém mình 3 tuổi, học cùng trường mình. Mình đã có 1 khoảng thời gian hạnh phúc bên cậu bé đó, nhưng cũng đau khổ không kém, vì mình lại bỏ đi đứa con thứ 2 của mình….

Nhật kí EVA - Trải lòng về quá khứ lỗi lầm đầy tội lỗi

Nhật kí EVA – Trải lòng về quá khứ lỗi lầm đầy tội lỗi – Phần 3

Người thứ 9: An

Như mình nói ở phần trên, có thể gọi đây là 1 cậu bé, vì ít hơn mình 3 tuổi. Gọi là An nhé, A học cùng trường mình, khi A học khóa đầu tiên, cũng là lúc mình đang phải trả nợ môn. Mình đã phải học ghép lớp với các em khóa dưới. Lúc này mình đã chuyển qua phòng mới, gần trường mà mình phải học để trả nợ môn rồi nhé. Mình lao đầu vào chơi game, để vơi đi nỗi trống trải trong lòng. Chỉ có trên game, được nói chuyện cùng các anh chị trong clan, mình mới thấy vui được. Sau khi về phòng, mình lại cô đơn 1 mình trong bóng tối, nhớ lại những gì đã xảy ra , rồi tự khóc, tự lau nước mắt… Cứ như vậy , khoảng thời gian đấy thật khó khăn với mình, nỗi ân hận ê chề nhục nhã, vì mình không hiểu tại sao mình có thể xà vào vòng tay của 1 người đàn ông đã có vợ, ko biết rồi gia đình họ sẽ ra sao ? Rồi lại nhớ đến những người đã từng yêu, đã từng dành hết tất cả để yêu, nhưng họ đều là những con người xấu xa. Tự hỏi lại bản thân sao mình lại có thể mù quáng để yêu những người đó, ân hận và xót xa vô cùng. Giá như có điều ước, mình ước được quay trở lại ngày xưa, ngày đang còn vô tư hồn nhiên của 1 cô bé, không 1 chút đau khổ vì tình, không 1 vết thương lòng , không 1 nỗi đau cứ dày vò mỗi đêm. Mình càng trở nên tiều tụy, ốm lăn lóc, ng còn có 44kg, nhiều khi soi gương còn không thể tin nổi. Sao lại có người xấu đến vậy, xẩu cả thể xác lẫn tâm hồn…!
Có lần mẹ mình phải ra chăm mình 1 tuần, vì mẹ xót con quá, con cứ ốm, rồi gầy yếu, từ bé đến lớn có lẽ đây là lần đầu tiên mình cảm nhận được tình thương của mẹ nhất. Vì mẹ với mình ko hợp nhau, khắc khẩu, ở nhà cứ hay tranh cãi… Mẹ ra cùng mình 1 tuần, mua đồ ăn ngon, nấu những món mình thích, bắt mình uống sữa, tối lại được nằm cạnh mẹ ngủ, không ôm mẹ nhưng chỉ cần ngửi hơi ấm của mẹ là mình cảm thấy hạnh phúc lắm rồi. Không còn cô đơn, không còn nghĩ đến những nỗi đau nữa. Được 1 tuần thì mẹ về, lúc đấy mình cũng đỡ tiều tụy rồi, nhìn có có tý sinh khí con người rồi. Mẹ về mình còn khóc nhiều hơn cả trước, đang ngày nào cũng ở bên mẹ, mẹ về đi cảm giác trống trải lạnh lẽo quá…! Lại khóc và khóc, nhiều khi nước mắt cứ tự nhiên rơi, có khi thời gian đó là thời gian trầm cảm của mình. Cho đến ngày mình gặp A. A cũng trọ gần trường, cậu ấy còn làm thêm thời gian trông quán nét nữa. Nên mới có duyên gặp gỡ, các bạn có hiểu được sự buồn chán trong mình ntn ko? Đến cả ngồi chơi game, tự nhiên nhớ lại những gì không nên nhớ, nước mắt lại rơi. Vội vàng lau đi, tránh ko cho ai nhìn thấy, thì A đã thấy. A chắc là thấy mình khóc rất nhiều lần rồi, cho đến 1 lần khi A mang nước cho mình, vì mình đổi máy nên mình quên chùm chìa khóa ở chỗ máy cũ, A cầm chìa khóa đến chỗ mình và đưa cho mình rồi cười tươi lắm. Đó là lần đầu mình để ý đến A. 1 cậu bé với 1 đôi môi dày trái tim, mũi cao, trắng, cao 1m71, ánh mắt rất hiền, nhưng long lanh kiểu đẫm lệ ấy. Mình nói cảm ơn bé, A cười và nói, sao lại gọi là bé. Mình bảo thì em ít tuổi hơn chị thì chị gọi vậy. A cười bảo thế cũng được, rồi cậu ta lại hí hửng quay về chỗ máy chủ ngồi. Chắc cậu ấy soi máy mình nên biết mình làm những gì, thấy tự nhiên có người vào nhảy cùng, rồi nói chị ơi, sao chị hay khóc thế. Mình giật mình bảo e biết chị à. Xong A nói vâng, e thấy chị chơi game ở quán, và hay khóc nhè. Thoáng ngại ngùng mình bảo thế e là ai, cũng chơi game ở quán này à. A nói vâng, e vừa đưa chìa khóa cho chị đó. Mình mới ngây người, hóa ra cậu bé đó…! Rồi chúng mình cứ chơi game cùng nhau vậy, nói chuyện cũng vui, mình chẳng dám khóc nữa, sợ cậu ta nhìn thấy thì ngại lắm. Rồi cũng đến ngày 8/3, chuyển đến đây bên phòng mình có 1 phòng có 3 người con trai ở, 2 người có vợ và 1 người cũng kém tuổi mình, nhưng đi làm rồi nên nhìn già dặn hơn. Cao phải 1m78, cũng đẹp trai, chẳng hiểu sao lại đi thích mình, đúng ngày 8/3 mình đang ngồi chơi nét thì có 1 cô bé vào vỗ vai bảo chị có phải là Kim ko ak? Bảo đúng rồi e. Chị đọc số điện thoại của chị hộ e với, e bên chuyển phát hoa. Mình đọc cho cô bé đó thì cô bé bảo đúng rồi ak. Chị nhận hoa hộ em nhé, ký tên cho e luôn… Nhìn bó hoa đồng tiền đẹp lung linh mà ko biết của ai, nhòm mãi mới thấy được 1 cái thiệp nhỏ ở trong bó hoa đó. Nội dung là chúc hàng xóm 8/3 vui vẻ…! Đến đây là mình biết ai rồi, là cậu bé hàng xóm, mình vừa vui lại vừa ngại, bao nhiêu ánh mắt đang soi mình. Mình bỏ hoa xuống vội vàng chơi tiếp để mọi người không nhìn nữa. A chat với mình bảo, hoa ai tặng mà đẹp thế, ghen tỵ quá… Mình bảo e thích chị tặng cho này. Rồi cậu ta nói, không thích hoa mà thích tặng hoa có được ko ? Mình ngại chẳng nói gì rồi bảo hôm nay chị về sớm, có hẹn với chị cùng clan đi ăn chân gà nướng, kiểu 2 chị e cô đơn hay đi chơi với nhau ý. Rồi về nhà , cắm bó hoa vào lọ , không quên nhắn tin cảm ơn cậu bé hàng xóm ! Đi chơi xong về đến ngõ, thấy A cầm 1 bó hoa hồng, thấy mình cậu ta chạy ra nói, em tặng chị này. Mình cười trêu, chị cảm ơn, sao không để tặng người yêu, tặng chị làm gì. Cậu ta nói luôn, vì em yêu chị… Hơi bất ngờ 1 chút nhưng kiểu như trai lỳ cảm xúc rồi ý, nên mình bảo, còn nhỏ lo học đi, yêu đương gì, rồi mình cười. Cậu ta nói kệ chứ, người ta nhỏ tuổi chứ có nhỏ ng đâu…! Lúc đó cũng muộn nên mình bảo thôi chị về đây, không ông bà chủ đóng cửa. A cũng ok rồi lững thững đi bộ về, nhìn cậu bé mình cười thầm, đúng là trẻ con…
Mình về và để bó hoa hồng lên bàn, tắm rửa rồi leo lên giường đọc truyện conan tiếp. Thì tin nhắn đến, 1 số lạ , bảo chị có thích hoa anh tặng ko? Hẳn là gọi chị xưng anh luôn. Mình cười bảo đẹp, nhưng ko hợp với chị. Sao ko hợp, e tặng hoa hồng vì em yêu chị. Mình nói, với chị thì không có yêu đương gì nữa rồi, chị thích hoa đồng tiền cơ. Tiền là trên hết, yêu đương làm gì cho mệt. Công nhận mình thô thật… Rồi cậu ta bảo, à hóa ra vậy, e đang thắc mắc sao hôm nay người kia lại tặng hoa đồng tiền cho chị, chắc người yêu chị à ? người yêu chị ở xa à ? Mình nói không, chị không yêu ai cả, bạn chị thôi. Thế rồi cứ nhắn tin qua lại vậy, cậu ấy cũng xin vào clan của mình chơi, rồi cũng đi off với mọi người, vì A không có xe nên mỗi khi đi off mình đều cho cậu bé đi cùng. A hỏi mình sao người bé lại mua xe to vậy, mình đang đi vespa. Thì mình nói xe của chị gái, không phải của chị, chị mượn thôi. Rồi dần dần ngày qua ngày, khoảng độ 4 tháng sau khi quen A, sự quan tâm, chăm sóc, cũng khiến mình rung động. Nhưng trong tâm trí mình vẫn chỉ xem cậu ấy như 1 người em trai. Tâm sự cũng nhiều chuyện lắm, nhưng mình cũng chỉ nói , yêu rồi bị đá, chứ cũng không kể gì cho A cả. A an ủi mình, rồi nói A sẽ yêu thương mình, bù đắp những đau khổ mình đã trải qua, mỗi lần như vậy mình đều đánh trống lảng, mình ko muốn thừa nhận là có tình cảm với A, nhưng mình không biết được đó là thứ tình cảm gì? Tình yêu hay tình chị em? Rồi đến 1 ngày mình ốm, A biết và đòi vào chơi, nhưng mình không cho, nói ở cùng chị, không muốn ai biết phòng, phiền lắm. Thế mà chẳng hiểu tại sao cậu ta vẫn mò đến được, còn biết mình ở 1 mình nữa chứ. Mua cháo, hoa quả, thuốc cho mình… Cảm giác như 1 người thân thiết đang ở bên mình vậy, nói chuyện với A thấy thoải mái lắm, kiểu trẻ con , đáng yêu vậy, vô tư nữa. Rồi cũng đến sinh nhật mình, hôm đấy mình có uống quá chén, mình chỉ mời anh chị trong clan thôi, chứ bạn bè nó học về hết rồi, còn có mấy người ở lại trả nợ môn, mà lại không thân nên chẳng mời. Đúng là sinh nhật, mọi người chuốc cho mình say be bét ra, nôn 2 lần trong nhà vệ sinh, say đi liêng chiêng, nhưng vui vì mấy khi mình mới được thoải mái, trong cơn say nỗi đau đớn lại ùa về, mình cố kìm nước mắt không khóc. Cũng như mọi lần mình để A chở đi, khi A chở mình về, mình khóc, bao nhiêu ấm ức kìm nén bật ra, chỉ nhớ là khóc rất nhiều, ôm cả A từ lúc đi đến lúc về nhà cơ, vì chẳng đi nổi. Anh chị cũng tin tưởng vì A nhỏ tuổi hơn mình chắc không có chuyện A làm gì mình đâu nên để A chở về vậy, đúng là ghét thật, chính vì sự tin tưởng của mọi người mà đêm đó mình và A đã lên giường cùng nhau. Trong lúc đấy, dù biết là A nhưng mình lại nghỉ đó là Nam, người mà mình yêu đơn phương đó, chẳng hiểu sao trong tất cả người mình nghĩ đến lại là anh. Có lẽ vì tình yêu đơn phương nó luôn luôn mạnh mẽ, và mình chỉ thuộc về N 1 lần nên nó là 1 kỷ niệm không thể nào quên. Không ngờ, lại không ngờ, mình lại là người phá trinh cậu bé A, mình say nhưng vẫn nhớ được việc A quan hệ với mình khó như thế nào, cậu bé này đúng nghĩa là 1 cậu bé, không biết quan hệ ntn, không biết làm gì, khi đã cho vào rồi, cậu ta chắc đau lắm. Thấy sau này mới nói với mình là rất đau, xưng vù lên. Mình thì say có biết gì đâu, cậu ấy bắt mình phải chịu trách nhiệm vì đã lấy đi đời trai của cậu ấy. Mình vừa xấu hổ vừa ngại, vì lúc đó mình còn chưa xác định được tình cảm mình dành cho A là gì, rồi mình tránh mặt A mấy hôm, sang nhà chị bạn chơi, A có vẻ lo lắng, nhắn tin, gọi, tìm mình. Về thấy bác chủ nhà nói có 1 cậu cứ tìm cháu hỏi về chưa. Chắc là A. Tồi hôm đó A đến phòng mình nói xin lỗi mình, nhưng A hứa sẽ chịu trách nhiệm, cậu ta ngây thơ quá. Còn khóc nữa chứ, con trai gì mà mít ướt, thấy vậy cũng thương và đồng ý cho cậu ấy cơ hội được làm ng iu mình. Lúc đấy nghĩ đơn giản lắm, cậu bé này trẻ con, thôi thì không yêu thì cũng có thể làm chị em. Rồi cũng yêu, ngày ngày quan tâm chăm sóc mình từng tý, dần thời gian qua đi, quen nhau cũng đc 6 tháng, băt đầu cảm thấy yêu thương, nhớ nhung, trống vắng khi không nhận được tin nhắn của A. Và rồi yêu thật, A dường như ngoài đi học, trông quán nét, thời gian còn lại A dành cho mình hết, chắc vì mình hay chê A là bé con, chẳng biết làm gì. Nên A học hỏi trên mạng nhiều, rồi tìm hiểu cách làm tình, cách làm cho mình lên đỉnh ( đoạn này mình kể hơi thô và có tình tiết 18+ nên mọi người thông cảm nhé) , Trước giờ ngủ với 8 người đàn ông, chưa 1 ai ngó ngàng xem mình có thật sự thích, thật sự hạnh phúc khi quan hệ không? Chưa 1 ai, toàn là làm xong bỏ đó, có làm thì cũng chỉ qua loa, mình chưa biết đến cảm giác lên đỉnh bao giờ cả, nói đến đây chắc nhiều người phụ nữ chột dạ, nhiều người phụ nữ chắc vẫn chưa biết được cảm giác lên đỉnh là gì đúng ko? Phụ nữ mà, chỉ như 1 công cụ, vào tay ai yêu thương thật sự thì sẽ được viên mãn , còn không thì cũng chỉ là chỗ cho đàn ông xả dục vọng, xong rồi họ chẳng thèm quan tâm xem bạn tình của mình như thế nào, muốn gì… Đúng là cậu bé này tuổi trẻ tài cao, chẳng biết sao lại chiều mình như vậy, khi quan hệ cùng A thì mình đã biết được cảm giác lên đỉnh là gì. Quan hệ cùng cậu ấy mình mới biết cảm giác được trân trọng là gì, A quan tâm mình, biết mình muốn gì, nên mình rất hạnh phúc khi ở bên cậu ấy. Đến 1 ngày mình thấy trong người khác lạ, mình mua que thử thai về và như chết lặng, mình có thai… Sao mình đã dùng các biện pháp tránh thai rồi mà vẫn có? Đầu mình rối như tơ vò, mình nói với A, A cũng lo lắng không kém, phần vì A chưa làm gì để nuôi được mình, mới học năm 1, phần vì mình nghĩ gia đình mình cũng sẽ không bao giờ đồng ý, nếu mình nói ra họ sẽ thêm buồn mà thôi. Mình lo sợ và rồi, mình không còn tính người, mình đã nói với A sẽ phá thai. A khóc, A ôm bụng mình khóc, rồi xin lỗi mình rất nhiều, M cũng khóc, đau đơn quá, xót xa quá, nhưng mình không còn lựa chọn nào nữa, mẹ xin lỗi con, ngàn lần xin lỗi, tội của mẹ không đáng được tha thứ. Ngày đi phá thai, mình đã tiều tụy đi rất nhiều, vì thai bé, mới hơn 1 tháng, nên chỉ cần phá bằng thuốc, bác sỹ đưa thuốc về uống, cầm viên thuốc lên cảm giác như nghẹt thở, đau đớn vô cùng, nước mắt dàn dụa, nỗi đau không thể diễn tả nổi. Vì phá bằng thuốc nên ra máu nhiều, mình hạn chế đi lại, hoạt động.Lúc đó chúng mình quyết định sống cùng nhau rồi, A muốn chăm sóc cho mình, A tìm hiểu trên mạng, không cho mình làm việc gì cảm, chỉ nằm nghỉ ngơi, ngày ngày A đi chợ, mua đồ nấu ăn cho mình, đương nhiên là tiền của mình. Vì gia đình A cũng bình thường thôi, A cũng nghỉ làm thêm để chăm mình, Bố mẹ A cũng gửi tiền ăn học, 2 đứa góp lại nhưng mình thì có hơn nên mình góp cứ gấp đôi gâp 3 , mình không nói ra vì sợ A tự ái. A giặt đồ, dọn dẹp, nấu nướng , chăm sóc mình. Nghĩ lại việc có thai với Dương lần trước đúng là chớ chêu, mình mới phá thai xong anh ta không thèm quan tâm tới mình, không có 1 tý trách nhiệm nào, không cả quan tâm chăm sóc, 1 cảm giác đau đớn vô cùng . Đúng là phụ nữ tìm được người yêu thương hét lòng với mình thật khó, chỉ toàn bọn buông lời ngọt ngào nhưng nếu có chuyện gì là phủi tay như chưa hề có chuyện gì. Càng ngày càng thấy yêu A hơn,kiểu như ko thể sống thiếu vậy. Cho đến khi A quyết định về nhà học tiếng để đi xuất khẩu lao động, A nói nếu học ra trường cũng đi làm bình thường, không có tiền lo cho mình, chỉ có đi xkld thì A mới có tiền sau này mới lo cho mình được, A nói mình phải chờ A. Mới đầu cũng buồn, nhưng nghĩ A nói đúng nên mình ok. Rồi A về quê học tiếng, cứ cuối tuần lại lên thăm mình, nhưng tình cảm mà, xa cách sẽ là khoảng cách, dần dần mình quen với việc thiếu A, A đi học cũng có nhiều người thích, hay nhắn tin kiểu quan tâm, cuối tuần lên với mình , nên mình đọc được tin nhắn, rồi ghen , rồi giận hờn. Cuối cùng mình cũng trả nợ môn xong và dọn hết đồ đạc về quê. Tình cảm ngày càng nhạt dần, trước ngày nào cũng bên nhau, xong lại 1 tuần gặp nhau 1 lần, bây giờ về nhà rồi chắc cả năm không gặp lại mất. A cũng hay đòi vào thăm mình vì nhớ, nhưng mình không cho. Vì biết bố mẹ sẽ phản đổi, mà đi xa như vậy cũng tội. Rồi trong tư tưởng của mình lúc đó đã xác định rằng cuộc tình của bọn mình chắc chỉ đến đây, 1 phần vì A ít tuổi hơn mình, phần vì A sau này đi xkld, và gia đình mình chưa chắc đã đồng ý cho mình chờ A. Lúc đấy mình cũng 24 tuổi r mà. Thế là trong 1 lần ghen tuông giận dỗi gì đó, mình đòi chia tay A. A không đồng ý, đi uống rượu, lúc mình gọi thì có cả giọng con gái, nên mình lấy lý do đó chia tay A luôn. Những ngày mới chia tay đúng là khó khăn, mình thật sự nhớ A, có lúc mình đọc tin nhắn của A, lại mủi lòng định quay lại. Dù gì mình và A cũng có chung 1 đứa con, tình cảm không đơn thuần nói bỏ là bỏ dễ như vậy. Nhưng đúng lúc đó mình gặp lại Minh, người làm cảnh sát giao thông trước mình học cấp 3 từng thích mình đó, vì quen với bố, thân với bố nên M đến nhà mình chơi, và gặp lại mình… ! Chính nhờ M mà mình mới quên được A, nhưng M ko phải là người đàn ông thứ 10 của mình, M chỉ xuất hiện trong 1 khoảng thời gian thôi, giữa chúng mình chưa có gì đi quá giới hạn cả, Người thứ 10 đó chính là chồng mình hiện tại.

( còn tiếp )

 



AddThis Code


Bình Luận

Addthis