EVA tám Tâm Sự

Nhật kí EVA – Trải lòng về quá khứ sai lầm đầy tội lỗi – Phần 2

Xem trước: Nhật kí EVA – Trải lòng về quá khứ sai lầm đầy tội lỗi – Phần 1

Sự ân hận của 1 người phụ nữ đã mắc quá nhiều sai lầm trong quá khứ : Ngủ với 10 người đàn ông trong đó có 2 người đã có gia đình.Tội lỗi nhất là đã “phá thai” 2 lần…

Nhật kí EVA – Trải lòng về quá khứ sai lầm đầy tội lỗi – Phần 2

( Tiếp theo )

Người thứ 5 : Nam

Là người mình biết từ nhỏ, gọi là Nam nhé. N cũng ở tỉnh mình, N hay về quê chơi, nhà ông bà của N ngay gần nhà mình. Anh và chị nam hay chơi với mình từ nhỏ, cứ hè đến là N lại về quê chơi, và gặp mình. N thích mình từ hồi cấp 2 cơ, nhưng không dám nói, đến cuối lớp 9 thì N bắt đầu tỏ tình. Nụ hôn vào má thời trẻ con làm 2 đứa đều ngại ngùng mình nghĩ lại vẫn thấy buồn cười. Mình chẳng có 1 tý gì gọi là thích N cả. Nhìn trắng quá, mình thì nâu nâu, lại ở xa trên thành phố, mình chẳng thấy hợp gì, được mỗi cái cũng đẹp trai cao to. Ngỏ lời thích nhưng hồi đấy trẻ con, chẳng thích yêu đương gì cả, nên kệ thôi, không liên lạc gì với nhau cả. Cho đến khi mình đang thật sự đau khổ vì D, sự dằn vặt vì để mất con, thì N xuất hiện. Ngày hôm đấy tự nhiên mình mở yahoo vào nick chát, thấy nick của N sáng.Mình cũng không quan tâm là ai, ít khi mình để nick sáng lắm, hôm đấy hơn 12h đêm rồi lại để. Xong N nhảy vào chát, chào cô bé, còn nhớ anh không ? Mình nhìn avatar của N nhưng vì chụp xa, chẳng nhận ra ai cả. Nhưng lại có trong nick của mình thì chắc là người quen. Mình bảo không biết ai, thì N hỏi mình online muộn vậy… nói chuyện qua lại rồi chốt câu , anh là người tỏ tình mà bị từ chối hồi cấp 2 đấy. Mình mới nhận ra anh. Bật cười sau bao ngày rơi nước mắt, anh hẹn mình đi chơi. Vì anh bây giờ đang làm thêm cho 1 quán cafe, nên hẹn mình qua đón mình sang quán chơi. N đi 1 chiếc dream, ăn mặc cũng đơn giản, nhưng dáng đẹp cho nên nhìn tổng thể là đẹp. Không ngờ có ngày lại gặp nhau giữa hà nội bộn bề như thế này. Mình lên xe N chở mình tới 1 quán không phải mặt đường mà trong 1 khu, đi 1 đoạn là có hồ mát lắm… Khung cảnh quán đơn giản thôi, nhưng kiểu rất ấm áp. Mọi người có đàn ghi ta, ngồi đàn hát cho nhau nghe. Lúc mình ngồi ở đấy, N có chạy vào đàn tặng mình 1 bài, mà suốt cuộc đời này mình không quên được, bài Bản tình ca đầu tiên. Viết đến đây mình lại bật bài nhạc đấy lên nghe cho nó cảm xúc :)) . Công nhận, vừa đẹp trai, lại hát hay nữa. Nên việc rung động là có nhé . Hát xong anh hồ hởi ra cười tươi, anh hát có hay không? em có hiểu được ý nghĩa bài hát không ?. Mình chỉ cười thôi. Rồi anh đưa mình về, trước khi về vẫn không quên cười 1 nụ cười thật đẹp, và chúc mình ngủ ngon…! Nỗi buồn đã biến mất trên khuôn mặt mình, thay vào đó là 1 cảm giác vui vui và hạnh phúc. Về tới nhà anh chủ động nhắn tin cho mình, bảo mình sao không nhắn tin hỏi anh về nhà chưa, không lo cho anh à 🙂 . Rồi lân la vài ngày cứ nhắn tin , đi chơi vậy, rồi anh tỏ tình với mình trong 1 lần đưa mình về rồi hôn lên trán mình, nói làm người yêu anh nhé. Thật sự thì đây có lẽ là tình yêu mà có 1 chút lãng mạn nhất ở trong cuộc đời mình. Mình đồng ý, rồi anh ôm mình, xong tạm biệt mình về, nhìn anh cười tươi như 1 đứa trẻ, không khác gì anh ngày xưa lúc hôn trộm má e rồi cười như vậy. Có khác là người lớn hơn, và mạnh dạn hơn 🙂
Chúng mình cứ vậy yêu nhau, cho đến 1 hôm. Chẳng nhớ nổi là vì sao mà mình và anh đi uống rượu, rồi phi ra chỗ sân vận động mỹ đình ấy, hồi đấy tối mọi người tập trung đông lắm, để tụ tập rồi thả diều các kiểu. Nay ko biết còn không 🙂 
Đứng trong vòng tay anh, cảm giác thật hạnh phúc. Rồi chuyện gì đến cũng đến, lúc về phòng em, ngồi nói chuyện lâu lâu, quên cả thời gian nên lúc nhìn đồng hồ là 2h sáng. Anh xin được ở lại, anh hứa không làm gì cả, chỉ ở lại ôm em ngủ thôi. Cũng đồng ý vì đêm cũng không nỡ để anh về như vậy, rồi chuyện quan hệ là điều không tránh khỏi. Khi biết mình không còn, anh cũng rất vui vẻ, mình chủ động hỏi anh, sao a không hỏi e chuyện đó. Anh cười nói, được gặp lại e là hạnh phúc lắm rồi, sau bao năm như vậy, chắc chắn e đã yêu 1 ai đó. Anh không quan trọng chuyện đó đâu em. Nước mắt mình lăn dài, hạnh phúc lắm, tưởng như đây sẽ là người cuối cùng trong cuộc đời mình vậy. Thầm cảm ơn ông trời đã mang anh đến bên em lúc này …
Rồi tình yêu cứ thế , cứ thế… Anh hay ở lại phòng mình hơn, mình cũng nấu nướng, chờ anh đi học về cùng ăn, rồi đi chơi… Chú mình hiện đã đi công tác xa hà nội nhé, nên mình mới thoải mái như vậy. Rồi cũng như mọi lần, mình phát hiện trước mình, anh có từng thích 1 người nữa, nhà cô này giàu, học cùng lớp với anh, Thích nhưng cô này kiểu như không đồng ý , và cũng không từ chối. Nên cảm giác không thuộc về mình nó sâu nặng, anh vẫn nhớ về cô ấy, vẫn vào blog bình luận ảnh cô ấy. Nhìn cô ấy cũng bình thường thôi à, sau này mình mới nhận ra, anh ấy thích vì nhà cô ấy khá là giàu…!
Mình có ghen, có giận dỗi, anh cũng từng ngủ với người khác rồi, 1 người cùng làm trong quán cafe, nhưng nghỉ làm rồi, nghe anh nói có vẻ như vì không hợp. Mình cũng không quan tâm nhiều đến quá khứ, vì quá khứ của mình cũng tệ lắm rồi. Cái gì đã là của mình, quen thuộc với mình thì hầu như đều cảm thấy chán và không trân trọng. Dần dần tình cảm của anh nhạt dần, trước đây khi em dỗi, anh thường ôm em và nói không có chuyện đó, anh yêu em… Còn bây giờ khi em dỗi, anh bỏ mặc em, anh bỏ đi, kèm 1 câu là em toàn nghĩ vớ vẩn, anh chẳng có gì để nói… Và rồi anh xa em dần, chắc vì anh đã gặp được 1 cô gái nào đó rồi, mới lạ hơn em, hay cho anh nhiều thứ hơn em. Các bạn à, hồi đấy mình như 1 khúc gỗ, theo nhận xét của Q, nghĩ lại cũng đúng thật. Lúc quan hệ mình ko chủ động, cũng ko biết cách làm cho ng yêu thích, kiểu y chang 1 khúc gỗ, bảo như thế nào thì như vậy. Chắc vậy nên mình bị chán… Hồi đấy ngây ngô đã biết gì đâu. Thật sự phụ nữ nên học hỏi, nên biết cách chiều người yêu 1 chút, chủ động 1 chút thì người yêu bạn sẽ thấy thích và yêu bạn hơn đấy. Đừng cố chấp mà nghĩ rằng, việc gì mình phải làm vậy, rồi làm vậy có khác gì gái đâu. Như vậy không đúng, đàn ông nào cũng giống nhau cả, ai cũng muốn người phụ nữ của mình là người khiến mình sung mãn nhất. Bảo sao nhiều người phụ nữ chính chuyên chồng rất hay đi gái là vậy. 
Quay lại chuyện của mình nhé, đúng là anh chán mình thật rồi, mình cảm thấy như bị bỏ rơi vậy. Tim mình đau lắm, người mang lại hạnh phúc cho mình lúc mình đau nhất lại đâm thêm 1 nhát dao vào tim mình. Đau đớn đến vô cùng, nhưng biết làm gì bây giờ, chủ động nhắn tin đòi gặp anh, bịa ra lý do để được anh chở đi chơi, nhưng rồi lại cũng vẫn vậy, không thay đổi được việc anh đã chán mình. Chắc anh đã có người mới, mình chấp nhận. Mãi sau này mình mới biết anh chia tay mình cũng vì gia đình anh không đồng ý mình, vì bố mình có vợ 2, gia đình anh thì gia giáo, bố anh gia trưởng, nên việc đến với em, yêu em là điều không được phép… Trước đấy em cũng có biết qua người anh của anh, cũng là người chơi thân với em từ bé, việc gia đình anh cấm không cho yêu em, nhưng em và anh đều cho rằng sẽ yêu nhau thật nhiều để thuyết phục mọi người. Nhưng cố gắng được gì nữa khi người buông ta lại là anh…
Và 1 lần nữa mình chuyển nhà… Để không phải ở trong căn phòng đầy kỷ niệm đó nữa… Như các bạn biết đấy, mỗi lần chuyển nhà là mình lại có 1 cuộc tình mới ! Với mình bây giờ chẳng còn gì để mất nữa, mình bắt đầu lao vào game cho quên anh. Và em đã gặp người đàn ông thứ 6 trong cuộc đời mình…! 

Nhật kí EVA - Trải lòng về quá khứ lỗi lầm đầy tội lỗi

Nhật kí EVA – Trải lòng về quá khứ lỗi lầm đầy tội lỗi – Phần 2

Người thứ 6: Bình

Mình quen người này từ khi bỏ Đạt, chưa gặp lại Nam , mình vẫn hay chơi game ngoài quán, có 1 lần mình chơi ở 1 quán, gặp 2 anh. Rồi chơi game cùng và quen nhau.Trong đó có 1 người sau này thích mình, và 1 người đã có người yêu mà mình xem 2 người đó như là anh trai. Người thích mình thì mình lại không thích, mình lại thích người đã có người yêu. Tạm gọi anh ấy là Bình. B cao, người vừa tầm, đeo kính cận. nhìn cũng không nổi bật nhưng chẳng hiểu sao mình lại thích anh, anh hay đến đón mình đi chơi, khi mình buồn cũng hay đưa mình đi ăn. Lúc đấy mình chưa biết là anh đã có người yêu, cho đến 1 ngày anh gọi cho mình bảo đi sinh nhật cùng bọn anh, tý nữa anh Khang ( người thích mình ) qua đón. Mình thắc mắc sao mọi khi đều là anh đón mình mà nay anh lại để Khang đón mình ? Anh nói anh phải đi đón Trang ( người yêu anh ấy ) . Lúc đấy mình cũng vẫn chưa biết Trang là ai cả, rồi mình cũng ok. Đến sinh nhật mình mới biết Tr là người yêu của B. Vậy là tình cảm bấy lâu nay của mình đã vỡ vụn, buồn lắm, uống 1 đống rượu luôn. Chẳng ai biết là mình buồn, đó là người đầu tiên mình phải yêu đơn phương. Vẫn đi chơi cùng nhóm, nhưng lần nào cũng là Khang đón chứ không phải B, và lần nào mình cũng phải nhìn B và Tr thân mật, như dao đâm vào tim ấy, miệng cười mà trong lòng khóc. Chắc ai yêu đơn phương cũng hiểu được cái cảm giác đó. B cứ ghép mình với Kh, B nào biết người mình thích là anh chứ không phải Khang, Kh đối xử với mình cũng rất tốt, quan tâm chăm sóc, nhưng mình ko có cảm tình. Chỉ xem anh như bạn, và cũng xác định sẽ quên đi B và chúc anh hạnh phúc. Rồi mình bắt đầu quên dần B cũng là lúc mình gặp lại Nam, người mình kể ở trên đó. Khi chia tay N xong, mình chuyển nhà, và về quê 1 thời gian. Chính là lúc mình biết B đã cưới Tr. Mình thầm chúc phúc cho 2 người, vì lúc đó mình đã không còn tình cảm với B như trước, chỉ còn xem anh như là anh trai thôi. Sau đó mình lên hà nội học tiếp. Thời gian qua đi, có 1 hôm mình từ quê lên, mình viết stt trên facebook là mai lên hà nội học rồi, lại nhớ nhà… ! B nhắn tin cho mình, hỏi mai e lên hà nội à, anh cũng lên. Rồi bảo lâu rồi anh e không gặp nhau, tối đi chơi nhé, anh chở đi ăn. Mình ok,rồi lên hà nội, tối hôm đó B đến đón mình đi ăn cùng 1 ng bạn của B nữa. Ăn xong B chở mình lòng vòng đi chơi hóng gió 1 lát, mình hỏi tối nay a ngủ đâu. B nói ngủ ở khách sạn… Rồi mình bảo B trở mình về không muộn. B không chở mình về mà phi thẳng vào nhà nghỉ mà B đã thuê từ chiều. B bảo B mệt quá, tự dưng chóng mặt, đi cả ngày hôm nay lên hà nội rồi, bọn mình đi ăn tận Gia Lâm nhé, nên xa chỗ mình , gần nhà nghỉ B thuê. B nói anh không làm gì đâu mà sợ, rồi cười. Mình nghĩ anh cũng như là 1 người anh trai, chắc không bao giờ có chuyện gì đâu, nên mình thấy thương anh, sợ anh mệt. Thế là đồng ý lên phòng. Tắm rửa xong mình vẫn phải mặc lại quần áo cũ, cảm giác thật khó chịu. Xong B nói anh có mang áo sơ mi đi, e lấy mà mặc chứ mặc vậy hôi lắm :(. Xong cười đểu mình, mình cũng ngại, nên cũng đi thay áo sơ mi, nhưng vẫn mặc quần của mình :)) ! Thế rồi anh bảo đi nghỉ đi, mình nằm quay mặt vào tường, anh nằm quay mặt ra ngoài. Tim mình đập mạnh, cái cảm giác được gần người mình đã từng yêu đơn phương nó lạ lắm, không ngủ được. Rồi tự nhiên anh quay lại ôm mình, đùa chứ mình sợ vãi đái, run như mùa đông mà không có quần áo vậy. Anh thì thầm vào tai mình, em sợ ko ? Mình không nói gì, giả vờ như ngủ rồi. Rồi anh hôn vào cổ em, mình có tật nôn nhé, hôn cổ là không chịu được ấy. Rồi mình cố cắn răng không cười, mà chỉ cựa mình thôi. Tay anh dần dần xoa xuống chân mình, mông mình. Mình thật sự nôn lắm, thích chả thấy mà nôn kinh khủng. Lại sợ sợ nữa. Rồi anh nói, không cần giả vờ ngủ đâu, được đà mình cười phá lên, dồn nén mãi. Xong mình quay sang nói anh ngủ đi, đừng nghịch linh tinh, em nôn. Anh cười, rồi lại làm hơn, lấy tay kì nôn em, em cứ vậy là cười, rồi đẩy anh ra. Anh lại càng sát lại, xong anh nhảy lên người em, cúi xuống và hôn em. Chẳng biết lúc đấy sao mà thấy người cứ nổi hết cả gai ốc lên. Cảm giác 1 nụ hôn từ người mình yêu đơn phương nó mãnh liệt thật, vừa vui, vừa thèm khát, lại vừa sợ. Rồi chuyện gì đến cũng đến, quan hệ xong anh không thấy e có máu, em biết anh để ý, vì lúc sau anh nhìn xuống kiểm tra, nhưng anh không hỏi, em cũng không nói, vì chúng mình có là gì của nhau đâu. Chỉ như người tình, nửa hạnh phúc, nửa thấy có lỗi với vợ của anh. Em dằn vặt cả đêm không ngủ, mãi gần sáng em mới chợp mắt được. Còn anh ôm em ngủ ngon lành. Sáng anh đưa em về nhà trọ rồi đi công việc, về đến phòng đóng cửa lại nằm suy nghĩ mông lung rồi ngủ 1 giấc vì cả đêm qua thức rồi. Trong mơ em vẫn thấy được hình ảnh của anh, giá như em gặp anh sớm hơn, giá như anh chưa có người yêu. Thì có lẽ em đã có cơ hội được yêu anh trọn vẹn. Đó là lần duy nhất mình dành cho anh, sau này khi anh đòi gặp thì lúc đấy mình đã nhận lời yêu người khác, và mình không muốn phản bội lại họ. Chúng mình vẫn hay nói chuyện qua facebook nhưng chưa từng gặp lại, đến nay thì mình càng hiểu rõ anh hơn. Mình chỉ là 1 cô gái đi qua đời anh thôi, ngoài mình anh còn có rất nhiều cô gái khác nữa. Nên thôi mình không bao giờ muốn nhắc đến anh nữa. Anh đối với mình bây giờ chỉ như 1 người bạn ! 

Người thứ 7: Cảnh

Sau khi sống tại nơi ở mới 1 thời gian, mình đã quen Cảnh. Người này là người mình chưa từng yêu, chẳng qua cũng chỉ là rung động khi được quan tâm trong lúc cô đơn và buồn chán mà thôi. Cũng chỉ là quen qua việc chơi game, hồi đấy không hiểu sao mình lại ham game vậy nữa. Mình hay ra quán nét ngoài đầu ngõ chơi audition, hồi đấy còn lập clan nữa, cũng hay đi off với mọi người, vì mình tham gia clan 8x, nên toàn anh chị, mọi người rất quý mến nhau. Nhóm mình có khoảng 12 người thôi, nhưng chơi vui lắm. Trong nhóm cũng có vài anh thích mình, nhưng mình thì không có tình cảm, chỉ là nói chuyện qua game cho vui thôi, gặp thì xem như anh trai , bạn bè. Rồi C cũng chơi ở quán đấy, C làm công nhân, trọ cũng gần đấy nên ra ngồi chơi, không hiểu sao lại ngồi bên máy mình, rồi hỏi mình cũng chơi au à? Mình trả lời uk rồi thôi, chẳng muốn nói chuyện với người lạ. Xong C nói cho chơi cùng với, mình bảo sinh năm bao nhiêu mà xưng ngang vậy. C nói sn 88, hơn mình 1 tuổi, rồi mình chát trong au hỏi các anh chị xem có tuyển thêm thành viên không, có người đang xin vào chơi cùng, cũng 8x. Các anh chị bảo cứ cho vào xem sao, thì mình cũng ọk. Rồi C vào chơi nói chuyện cùng mọi người, vì không biết là chúng mình đi off nhiều rồi, C tưởng chúng mình chỉ nói chuyện qua mạng ảo, cứ khen mình là ngoài đời xinh lắm các kiểu. Mình chẳng quan tâm, nhưng cũng thấy thích vì con gái ai chẳng muốn được khen mọi người nhỉ. Nhìn C thì cao , chắc tầm 1m75, dáng đẹp kiểu dong dỏng, trắng, râu quai nón nhé, cười cũng duyên, nhìn hay hay. Thế là C xin số đt với lý do là khi nào rỗi nt cùng chơi game, mình cũng ok. Rồi chơi nét cùng nhau nhiều, C cũng đi off 1 lần với clan, nên cũng vô tư. Rồi C đòi kết đôi trong au, xong lân la tán mình luôn ngoài đời. Quan tâm lắm, cứ thấy mình kêu buồn là đi làm về lại mua hoa tặng. Chắc tháng đấy đi làm chỉ để chơi nét và mua hoa cho mình. Rồi 1 hôm C rủ mình đi chơi riêng 2 đứa, đi ăn kem, mình cũng ok. C vào khu mình trọ đón mình ngoài ngõ, vì mình ko muốn cho C biết phòng mình. Đi đường C kêu lạnh, muốn mình ôm, rồi cứ giả vờ run, mình nghĩ cũng tội, thôi thì ôm vậy. Rồi về đến ngõ C đòi vào phòng mình chơi, mình nói dối là có chị ở cùng khó tính nên không muốn cho ai về phòng cả. C cũng ngậm ngùi đi về. Rồi 1 hôm thế quái nào lại đi theo mình, mình chẳng để ý, tự nhiên mở cửa phòng quay ra thấy đứng lù lù đằng sau rồi. Mình cũng ngại, đến rồi chẳng lẽ không mời vào. Thế là mình mời vào phòng. Lúc đấy mình đi chợ gần đó nên đi bộ thôi. Còn xe mình để trong nhà, lúc này mình đi Mình đổi sang xe cũng gọi là đắt tiền rồi nhé. C thấy xe bảo xe mình à, m bảo ko, xe của chị ở cùng. C cũng không hỏi nữa. Nói chuyện qua loa rồi C về. Tối hôm sau lại đến tặng hoa mình, cả truyện conan nữa chứ, xong cứ ngồi lỳ không chịu về. C bảo sao không thấy chị đâu, mình bảo chị sang nhà người yêu chơi rồi, không về. Được đà ngồi luôn đến 1h sáng chưa thèm về, nể quá…Hồi đấy mình cũng có cảm tình, vì cũng thấy quan tâm… Cuối cùng cũng chịu về, có lần 1 bắt đầu sang lần 2, ngày hôm sau lại đến, còn mặt dầy mua đồ ăn sang nấu cơm nữa. Chẳng thấy yêu đâu, nhiều khi còn thấy phiền… Rồi cuối cùng cũng lộ ra là mình ở 1 mình, không ở cùng ai cả. C đến thường xuyên hơn, cho đến 1 ngày, C xin ở lại cùng đọc truyện với mình, với lý do là bạn C đi chơi cầm chìa khóa phòng, nhưng không về. Chẳng lẽ lại để ở ngoài đường, hồi đấy tin người quá mà. Thế là cho ở lại, ngồi đọc truyện xong, sờ tóc mình vuốt vuốt, mình thì rất thích được nghịch tóc. Rồi cứ vậy để C vuốt tóc, vuốt tóc rồi lại đến vuốt ve mặt, cứ dần dần như vậy. Xong đi ngủ, mình có chặn gối ở giữa, mà cuối cùng đêm tỉnh dậy chẳng thấy gối đâu. Chuyện gì đến cũng đến, mình lại 1 lần nữa cho C … ! Mình chẳng còn nhớ nổi đêm hôm đó diễn ra như thế nào nữa. Vì thực sự mình chưa yêu C, nên chẳng có cảm xúc gì cả, làm chuyện đó cho nó có thôi. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, mình quá dễ dãi… Mình thấy căm thù bản thân mình nhiều lắm. Cho C rồi thì bắt đầu mình mới nhận lời yêu C, lại dấn thân vào yêu 1 lần nữa. Nhưng nhận lời yêu rồi, mà mình vẫn chẳng có tý cảm giác nào là yêu, kiểu như yêu vì người ta tốt vậy đó. Mà cuộc đời thì đâu có nhiều người tốt vậy đâu… Yêu rồi mới nhận ra, C cũng thuộc dạng chơi bời, mình nhớ như in câu nói của anh ta , khi chúng mình cùng nói về 1 chuyện, bây giờ mình ko nhớ rõ là chuyện gì, đại loại như nói chuyện về xóm có 1 chị bầu bí, rồi ko biết là chồng như thế nào ý. Rồi câu nói của anh ta làm mình nhớ mãi. Anh ta bảo vợ chửa thì bỏ tiền ra đi gái cũng được, chỉ là giải quyết nhu cầu, bóc bánh trả tiền thôi, chứ ai lại nỡ bắt vợ chiều mình lúc đấy… Sốc, sốc nặng luôn… Người ta nói đàn ông mà lắm lông, râu quai nón là nhu cầu sinh lý cao thì phải… Người C toàn lông, cũng râu quai nón, nghe xong câu đó mình thấy sợ thật sự. Chưa hề yêu C mà chỉ là vì thấy C quá tốt nên mới nhận lời, ai ngờ C là con người như vậy… Dù mình dễ dãi, đã ngủ với nhiều người, nhưng 1 khi yêu ai không bao giờ có ng thứ 2 luôn. Cho nên việc mình đề cao tính chung thủy là điều dễ hiểu. Mình chứng kiến cảnh mẹ mình khóc lóc, đau khổ, vì bố mình có vợ 2. Mình không muốn người đàn ông mình chọn lại giống bố mình. Vậy nên mình quyết định dần dần xa cách để chia tay C. Càng ngày mình càng nhận ra những điều xấu ở C, có lẽ C yêu mình, đến với mình cũng 1 phần vì thấy mình có điều kiện. C luôn miệng nói nhà C nghèo lắm, lấy nhau về sợ mình khổ này nọ. Rồi kiểu như dò xem nhà mình sau này lấy sẽ cho mình những gì ấy. Điều đó càng khiến mình muốn chia tay C nhanh hơn. Lúc đầu yêu thì C chịu chi lắm, lãng mạn lắm, yêu lâu rồi lại ki bo hơn, kêu không có tiền này nọ. Toàn là mình bỏ ra, C cũng chẳng có xe, đi chơi toàn đi bằng xe của mình. Thế rồi mình quyết định chia tay, một mối tình nữa lại kết thúc, C không chấp nhận việc chia tay, vẫn cứ nhắn tin, vẫn cứ đến, nhưng mình không cho ở lại nữa. Cho đến khi mình về quê nghỉ hè về quê, mình đã cắt đứt được với C luôn. Chính kì nghỉ hè này đã dẫn đến việc mình gặp người thứ 8. Người này đã có gia đình rồi, và là người mà mình cảm thấy có lỗi nhất, không phải với anh ta mà là với vợ của anh. ( còn tiếp ) 

 



AddThis Code


Bình Luận

Addthis